Lửa. Màu đỏ rực của địa ngục đang nuốt chửng căn biệt thự trắng muốt, từng là tổ ấm, giờ là nấm mồ. Khói đen kịt phả vào buồng phổi khô khốc, mang theo mùi khét lẹt của da thịt và hy vọng lụi tàn. Tôi, Tô Hân Nghiên, nằm co ro trên sàn gỗ mục nát, máu từ vết thương ở đầu chảy thành dòng nhỏ xuống sàn, hòa lẫn với nước mắt và tuyệt vọng.
Ngoài kia, tiếng còi xe cứu hỏa gào thét, nhưng sao chẳng thấy ai đến gần? Hay họ đang chờ tôi chết, chờ thân xác này hóa thành tro bụi cùng với bí mật mục nát của gia đình tôi?
“Hân Nghiên, em biết không? Tôi chưa bao giờ yêu em.”
Giọng nói ấy, quen thuộc đến mức khắc sâu vào tận xương tủy, vang vọng trong đầu tôi. Là của anh ta, Lục Thiên Hạo, người chồng đầu ấp tay gối mười năm. Anh ta đã đứng đó, nhìn tôi gào thét van xin, nhìn ngọn lửa thiêu rụi đứa con gái bé bỏng của chúng tôi trong phòng ngủ tầng trên, rồi mỉm cười lạnh lẽo.
“Đứa bé là chướng ngại vật. Và em… chỉ là con cờ trong ván cờ của tôi.”
Hắn nói, rồi quay lưng đi, ánh mắt không chút dao động. Bên cạnh hắn, là Tô Hân Nhiên, em gái cùng cha khác mẹ của tôi, đôi mắt ẩn chứa sự đắc thắng đến ghê tởm. Cô ta đã luôn ghen tị với tôi, từ nhỏ đến lớn. Cô ta đã lén lút quyến rũ Thiên Hạo, đã dùng mọi thủ đoạn để đẩy tôi vào đường cùng.
Và cha tôi? Ông ta đã biết tất cả. Ông ta đã chọn con gái nuôi mà bỏ mặc con ruột. Mẹ tôi, bị sốc, đã chết vì bệnh tim cách đây một năm. Gia sản, công ty, tất cả đều rơi vào tay Hân Nhiên và Lục Thiên Hạo, trong khi tôi… tôi chỉ còn lại cái chết.
"Nếu có kiếp sau..." Giọng tôi khản đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ không để các người được toại nguyện. Nhất định sẽ khiến các người sống không bằng chết!"
Cơn đau như xé toạc cơ thể, nuốt chửng ý thức. Trước mắt tôi là một màu đen đặc quánh, lạnh lẽo hơn cả cái chết.
*
Tiếng chuông báo thức réo vang chói tai.
