Mưa phùn vương nhẹ trên mái tóc, len lỏi qua từng kẽ lá bàng cổ thụ, đậu lại trên bờ vai gầy của chàng trai đang ngồi co ro trên ghế đá. Đêm cuối tháng Mười một, Sài Gòn vẫn còn vương chút nắng tàn của một ngày hối hả, nhưng những hạt mưa lất phất lại mang theo hơi lạnh se sắt lạ thường. Hùng vùi mặt vào lòng bàn tay, cố xua đi cảm giác trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn. Mùi cà phê sữa đá thoang thoảng từ quán đối diện, quyện với mùi ẩm mốc của đất sau mưa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc mà Hùng vẫn thường tìm đến mỗi khi lòng nặng trĩu.
Đã ba năm rồi, kể từ cái ngày ấy, mùi hương kia vẫn vương vấn, tựa như một sợi chỉ vô hình ràng buộc Hùng vào quá khứ. Mùi của gỗ đàn hương, thoảng chút cam bergamot, và một chút gì đó rất... thanh khiết, rất dịu dàng. Đó là mùi hương của An, người bạn thân duy nhất, người đã biến mất không một lời từ biệt. Hùng đã tìm kiếm khắp nơi, từ những quán cà phê cũ kỹ hai đứa từng ghé, đến những con hẻm nhỏ in dấu chân hai người. Nhưng An cứ như làn khói, tan vào hư vô.
Tiếng chuông điện thoại réo rắt phá tan dòng hồi ức. Hùng uể oải rút chiếc điện thoại ra khỏi túi quần. Là mẹ. "Con trai, về nhà đi, khuya rồi. Con cứ ngồi đó, không sợ ốm sao?" Giọng mẹ vẫn ấm áp, nhưng Hùng cảm nhận được sự lo lắng ẩn chứa. "Con về ngay đây mẹ." Hùng trả lời, giọng khàn đặc.
Đứng dậy, Hùng kéo cao cổ áo khoác, bước chân nặng nề trên vỉa hè ướt át. Bỗng, một làn hương quen thuộc ập đến, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Mùi gỗ đàn hương, cam bergamot... và cả chút thanh khiết ấy. Hùng khựng lại, tim đập thình thịch. Không thể nào. Là ảo giác thôi sao?
Hùng quay đầu lại, ánh mắt quét qua dòng người thưa thớt dưới tán cây bàng. Không có ai đặc biệt. Chỉ có một bóng lưng cao gầy đang vội vã băng qua đường, chiếc ô đen che khuất nửa khuôn mặt. Nhưng làn hương kia, nó vẫn quẩn quanh, phảng phất như một lời mời gọi. Hùng không chút do dự, bước nhanh theo bóng lưng ấy, mặc cho tiếng gọi của lý trí rằng mình đang đuổi theo một ảo ảnh. Anh không muốn bỏ lỡ dù chỉ là một cơ hội nhỏ nhoi.
Bóng người đó rẽ vào một con hẻm nhỏ tối tăm, nơi những ánh đèn vàng vọt từ các ngôi nhà lụp xụp hắt ra. Hùng tăng tốc, cảm giác tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mùi hương càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ.
Khi Hùng bước vào con hẻm, bóng lưng ấy đã dừng lại trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Bàn tay thon dài của người đó khẽ chạm vào tay nắm cửa, chuẩn bị mở ra.
