Trong thế giới nơi ranh giới thực và ảo dần mờ nhạt, một
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 16 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mộng Giữa Thực Hư — Đọc thử miễn phí
Tiếng hét chói tai xé toạc không gian phòng thí nghiệm lạnh lẽo, không phải từ người thật, mà là từ loa phát tín hiệu của màn hình chính. Hình ảnh một khu rừng mưa nhiệt đới lung linh, ngập tràn ánh sáng xanh ngọc bích của SynapseLink—thiết bị giao tiếp thần kinh thế hệ mới của tập đoàn DreamWeaver—đột ngột vặn vẹo, méo mó như một tấm gương bị đập nát. Dòng dữ liệu hiển thị trạng thái sinh lý của Trần Minh Tuấn, CEO kiêm kiến trúc sư trưởng của dự án, đang từ màu xanh lục đều đặn bỗng chuyển sang đỏ tươi, nhấp nháy điên loạn. Tim đập nhanh, não bộ hoạt động quá tải, hô hấp ngừng trệ. Sau đó, một tiếng "tạch" khô khốc, toàn bộ màn hình tối đen như mực.
Không khí đặc quánh như thể mọi phân tử oxy đều bị hút cạn. Giữa phòng, chiếc ghế công thái học bọc da cao cấp trống rỗng. Chiếc mũ điện cực gắn đầy cảm biến, vốn đang bao bọc đầu Minh Tuấn, nằm chỏng chơ dưới đất, dây cáp quấn quanh mình nó như một con rắn chết. Hơi thở gấp gáp của Hồng Anh, Giám đốc Điều hành, xé tan sự im lặng. Cô lao tới, đôi tay run rẩy chạm vào bộ điều khiển trung tâm, những móng tay sơn đỏ tươi, bóng bẩy của cô rung lên bần bật. Cô không ngừng lặp lại: "Tuấn... Minh Tuấn đâu rồi?" Giọng cô lạc hẳn.
Trong vòng chưa đầy năm phút, phòng thí nghiệm đã biến thành hiện trường hỗn loạn. Kỹ thuật viên nhốn nháo kiểm tra lại hệ thống, cảnh sát mặc quân phục xanh sẫm đã phong tỏa khu vực. Một người phụ nữ với mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt sắc như dao cau, bước vào. Áo blazer màu ghi tối sẫm che đi vóc dáng gầy gò của cô. Cô là Tiến sĩ Thùy Linh, chuyên gia hàng đầu về giao diện não bộ-máy tính, từng làm việc cho Bộ Khoa học và Công nghệ trước khi chọn con đường tự do làm tư vấn. Cô đến theo một cuộc gọi khẩn cấp từ phía DreamWeaver, được đích thân Giám đốc Hồng Anh liên hệ lúc 2 giờ sáng.
"Chào Thùy Linh," một giọng nói trầm thấp vang lên. Đại úy Đặng Hưng, đội trưởng đội trọng án, đứng tựa người vào khung cửa, tay vân vê chiếc bật lửa Zippo đã cũ mòn. Mái tóc húi cua của anh lấm tấm bạc, đôi mắt xám tro lộ rõ vẻ dò xét. Anh và Thùy Linh từng hợp tác trong một vụ án giết người hàng loạt liên quan đến công nghệ thực tế ảo ba năm trước, và mặc dù vụ án đó đã được giải quyết, cách làm việc bất tuân quy tắc của cô vẫn khiến anh e ngại. "Lại là công nghệ cao và những giấc mơ hão huyền của mấy đứa trẻ này à?" anh nói, giọng điệu có chút mỉa mai.
Thùy Linh không đáp lời, chỉ liếc nhìn anh. Cô bước thẳng đến vị trí của Minh Tuấn, đôi mắt xanh thẳm của cô lướt qua mọi ngóc ngách, từng chi tiết nhỏ. Cô cúi xuống nhặt chiếc mũ điện cực. Bề mặt nhẵn bóng của nó bám một lớp bụi mỏng, như thể đã bị bỏ quên từ lâu, mặc dù chỉ vài phút trước nó còn trên đầu Minh Tuấn. Cô ngửi nhẹ. Mùi ozone nhàn nhạt, xen lẫn một thứ gì đó chua nhẹ như mùi kim loại gỉ. Không phải mùi của thiết bị điện tử hoạt động bình thường. Đây là mùi của quá tải, của chập mạch, hoặc của một sự cố nào đó không tự nhiên. Cô nhíu mày, tay nhẹ nhàng vuốt ve sợi cáp kết nối bị bung ra. Đầu nối không bị cháy xém, cũng không có dấu hiệu bị giật mạnh, mà như thể đã được tháo ra một cách vội vã nhưng có chủ đích.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Hồng Anh, mô tả lại chính xác những gì đã xảy ra," Thùy Linh ra hiệu, không quay đầu lại. Giọng cô khô khan, không chút biểu cảm, nhưng có sức nặng khiến Hồng Anh đang run rẩy phải cố gắng tập trung.
Hồng Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Tuấn... anh ấy đang trong buổi thử nghiệm cao cấp nhất của SynapseLink, mã hiệu 'OneiroConnect'. Đây là phiên bản cho phép người dùng không chỉ đắm chìm hoàn toàn vào giấc mơ do AI kiến tạo, mà còn có thể tạo ra 'cánh cổng' để tương tác với người khác trong không gian mộng ảo đó." Cô ngừng lại, nuốt khan. "Hôm nay, anh ấy đang tự mình thâm nhập vào 'Mê Cung Gaia', một môi trường ảo được thiết kế để kiểm tra giới hạn của ý thức. Chúng tôi đã lên lịch để anh ấy kết nối ổn định trong 24 giờ. Anh ấy đã ở trong đó 18 tiếng khi... khi sự cố xảy ra."
"Mê Cung Gaia?" Thùy Linh lẩm bẩm, một nếp nhăn hiện rõ trên trán. Cô quay sang nhìn Hồng Anh. "Một môi trường ảo phức tạp đến mức nào? Có bao nhiêu lớp nhận thức được mô phỏng? Và mục đích của việc thử nghiệm kéo dài như vậy là gì?"
"Mê Cung Gaia được thiết kế để phản chiếu... những góc khuất nhất trong tiềm thức con người," Hồng Anh giải thích, giọng cô vẫn còn run rẩy. "Tuấn tin rằng bằng cách đối mặt với những nỗi sợ hãi và khao khát sâu thẳm nhất, SynapseLink có thể đạt đến cấp độ kết nối cảm xúc chưa từng có. Phiên bản này còn có một lớp mã hóa bảo mật cấp cao, chỉ Tuấn mới có quyền truy cập hoàn toàn." Cô đưa tay lên che miệng, đôi mắt đỏ hoe. "Anh ấy là người duy nhất đã đạt đến 'tầng thứ ba' của mê cung. Trước đó, không ai có thể duy trì sự ổn định thần kinh quá ba giờ đồng hồ."
Thùy Linh gật đầu, điềm tĩnh lạ thường. Cô đưa mắt nhìn quanh phòng, quan sát từng khuôn mặt kỹ thuật viên, từng ánh mắt hoảng loạn. Một chàng trai trẻ, gầy gò, đeo kính cận dày cộp, tóc tai bù xù, đang ngồi co ro bên góc phòng, cố gắng khôi phục dữ liệu từ một màn hình phụ. Đó là Khánh Duy, kỹ sư phần mềm chính của dự án SynapseLink, một thiên tài lập trình được biết đến với sự trầm tính và thiếu tự tin. Anh ta không hề nhìn ai, đôi tay cứ thoăn thoắt trên bàn phím, gõ gõ những dòng lệnh phức tạp. Có lẽ anh ta đang cố tìm kiếm câu trả lời trong những đoạn mã nguồn. Một manh mối nhỏ lọt vào tầm mắt Thùy Linh: chiếc áo sơ mi caro mà Khánh Duy đang mặc có một vết ố cà phê nhỏ ở vai trái, nhưng vết ố này trông đã khô từ lâu, không phải do sự cố vừa xảy ra.
"Dữ liệu sinh lý của Tuấn trong 18 giờ qua đâu?" Thùy Linh hỏi, nhìn Hồng Anh.
"Tất cả được ghi lại trên máy chủ chính, kèm theo nhật ký hoạt động của SynapseLink," Hồng Anh trả lời. "Nhưng sau tiếng hét đó, mọi thứ bị cắt đứt. Chúng tôi chỉ có những dữ liệu trước đó."
"Và nhật ký lỗi hệ thống?"
"Không có bất kỳ cảnh báo lỗi nào trước khi mất tín hiệu," một kỹ thuật viên khác chen vào, giọng run rẩy. "Hệ thống hoàn toàn xanh, mọi tham số đều trong ngưỡng an toàn."
"Điều đó là không thể," Thùy Linh cắt lời. "Một thiết bị phức tạp như vậy, nếu xảy ra sự cố đột ngột đến mức làm biến mất một người, phải có dấu vết, dù là nhỏ nhất. Kiểm tra lại nhật ký sự kiện cấp thấp, cả phần mềm lẫn phần cứng. Đặc biệt là các giao thức ngắt kết nối khẩn cấp."
Đại úy Hưng tiến lại gần Thùy Linh. "Cô Thùy Linh, chúng tôi đã kiểm tra camera an ninh. Không có ai ra vào phòng này trong suốt 18 giờ Tuấn ở trong trạng thái kết nối. Cửa được khóa điện tử và hệ thống an ninh ghi nhận hoàn toàn bình thường." Anh ta phả ra một làn khói thuốc từ điếu thuốc lá vừa châm. Mùi thuốc lá lẫn với mùi ozone.
Thùy Linh không rời mắt khỏi màn hình đã tắt ngóm. "Vậy thì khả năng là anh ta biến mất *từ bên trong*." Giọng cô lạnh lùng. "Hệ thống SynapseLink có tính năng ghi lại âm thanh và hình ảnh của người dùng trong môi trường ảo không?"
"Chỉ có hình ảnh và dữ liệu phản ứng sinh lý," Hồng Anh trả lời. "Âm thanh sẽ bị biến đổi và khó kiểm soát trong môi trường giấc mơ, nên chúng tôi đã tắt chức năng đó để tránh nhiễu loạn tâm lý người dùng. Nhưng có một nhật ký chat nội bộ giữa Tuấn và AI quản lý hệ thống."
"Lấy nó ra đây. Cả dữ liệu hình ảnh cuối cùng nữa."
Trong khi các kỹ thuật viên hối hả làm theo yêu cầu của Thùy Linh, cô tiếp tục đi vòng quanh phòng. Cô chạm tay vào chiếc ly cà phê còn ấm trên bàn làm việc của Tuấn, mùi cà phê sữa nhạt nhòa bay lên. Ly cà phê này có một vết son môi rất mờ ở vành, màu hồng đào nhạt. Tuấn không trang điểm. Vậy đây là của ai? Hồng Anh thì luôn dùng son đỏ. Có lẽ là một nữ nhân viên nào đó? Hoặc... một người khác. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc ly xuống, một manh mối nữa được ghi nhận trong tâm trí cô.
Cô nhìn vào một tấm bảng trắng lớn trên tường, chi chít sơ đồ và công thức phức tạp. Ở giữa tấm bảng là một dòng chữ viết tay to, nguệch ngoạc bằng bút dạ đen: "Ý thức là ngục tù. Giấc mơ là cánh cửa." Dòng chữ này không giống nét chữ của Minh Tuấn. Nét chữ của Tuấn thường tròn trịa, dứt khoát hơn. Nét chữ này góc cạnh, mạnh mẽ và có chút gì đó điên cuồng. Cô đưa ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ, cảm giác mực đã khô cứng từ lâu.
Khánh Duy, kỹ sư phần mềm, cuối cùng cũng hoàn tất việc trích xuất. Anh ta run rẩy đưa cho Thùy Linh một ổ đĩa USB nhỏ. "T-tất cả dữ liệu hình ảnh cuối cùng của Minh Tuấn trong Mê Cung Gaia, và nhật ký chat nội bộ." Giọng anh ta lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt Thùy Linh. Thùy Linh nhận thấy tay anh ta nắm chặt một chiếc USB khác, cũ kỹ, có màu xám xịt, khắc một hình con cú nhỏ. Đó là một vật dụng mà cô đã từng thấy anh ta sử dụng trong vụ án trước, chiếc USB lưu trữ những đoạn mã mà anh ta tự phát triển.
Thùy Linh cắm ổ đĩa vào máy tính xách tay của mình. Màn hình bật sáng, chiếu rọi khuôn mặt đầy vẻ lo âu của mọi người. Dữ liệu hình ảnh bắt đầu chạy. Minh Tuấn đang đứng giữa một khu rừng ảo rực rỡ, cây cối cao vút, hoa lá lạ kỳ. Anh ta nhìn về phía trước, khuôn mặt đầy vẻ hưng phấn. Một dòng chat nhỏ hiện lên ở góc màn hình:
`AI_Gaia: Ngài đang tiến gần đến trọng tâm, Minh Tuấn.`
`Minh Tuấn: Ta biết. Cánh cửa đã hé mở. Ta thấy nó.`
`AI_Gaia: Cẩn trọng, ngài đang ở ranh giới.`
`Minh Tuấn: Ranh giới là để vượt qua. Ta sẽ là người đầu tiên.`
`AI_Gaia: Cảnh báo. Sự ổn định thần kinh đang giảm.`
`Minh Tuấn: Không sao. Ta cảm thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.`
Hình ảnh Tuấn trên màn hình bắt đầu nhòe đi, như một bức tranh sơn dầu bị chảy màu. Khu rừng ảo trở nên méo mó, màu sắc biến đổi dữ dội từ xanh ngọc bích sang đỏ thẫm rồi đen kịt.
`AI_Gaia: Cảnh báo. Dữ liệu não bộ không đồng nhất. Nguy cơ mất kết nối.`
`Minh Tuấn: (Không phản hồi)`
`AI_Gaia: Minh Tuấn? Xin hãy phản hồi.`
Hình ảnh giật cục một lần cuối. Trong tích tắc đó, Thùy Linh nhìn thấy một cái gì đó. Không phải Minh Tuấn. Một hình bóng khác, đen như than, nhưng có đường nét sắc sảo một cách kỳ lạ, lướt qua phía sau lưng anh ta. Nó chỉ xuất hiện trong chưa đầy một phần nghìn giây, một nháy mắt, đủ để khiến cô tự hỏi liệu mình có phải đã quá thiếu ngủ hay không. Nhưng trực giác của
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
7
Dấu Vết Của Lời Nói Dối
12,162 từ
🔒 Đăng nhập
8
Hình Bóng Khuất Sau Màn
6,821 từ
🔒 Đăng nhập
9
Khi Màn Sương Tan Rã
6,604 từ
🔒 Đăng nhập
11
Màn Kịch Đằng Sau Dữ Liệu
9,968 từ
🔒 Đăng nhập
13
Thực Tại Vỡ Vụn
8,956 từ
🔒 Đăng nhập
14
Màn Sương Thực Ảo
10,301 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khi Màn Che Sụp Đổ
14,022 từ
🔒 Đăng nhập
17
Kẻ Phán Xét Giấc Mơ
12,146 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lưỡi Cưa Cắt Giấc Mơ
12,762 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giấc Mơ Xám Nơi Đáy Vực
11,544 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Thú Tội Giữa Mộng Ảo
3,319 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?