Tiếng thét xé tai của mẹ, tiếng kính vỡ vụn, và mùi tanh nồng của máu... đó là những gì còn lại trong ký ức cuối cùng của tôi về cái ngày định mệnh ấy. Sài Gòn, thành phố không ngủ, giờ đây chìm trong màn đêm vĩnh cửu của xác sống. Tên tôi là An, hai mươi lăm tuổi, từng là một sinh viên kiến trúc bình thường. Giờ thì tôi chỉ là một kẻ sống sót, ôm chặt cô em gái mười hai tuổi, My, trong căn phòng trọ đổ nát. Cha mẹ đã đi rồi, biến thành những quái vật ghê tởm, và tôi đã tự tay kết liễu họ... bằng một cây gậy sắt rỉ sét. Nỗi đau này, nó còn hơn cả việc bị bọn zombie cắn xé.
"Chị ơi... em đói." Giọng My thều thào, đôi mắt trũng sâu. Tôi vuốt mái tóc bết bát của con bé, lòng quặn thắt. Ba ngày rồi, chỉ còn vài miếng lương khô mốc meo và một chai nước lọc tanh mùi sắt. Bên ngoài, tiếng gầm gừ, tiếng cào cấu tường như muốn xé nát lớp vỏ bọc mỏng manh của chúng tôi. Lũ D-Class, cấp độ thấp nhất của zombie, nhưng đông như kiến cỏ, và chúng nó có thể cảm nhận được hơi người.
Tôi nhìn ra cửa sổ vỡ, xa xa là Landmark 81, giờ chỉ còn là một ngọn tháp ma quái, đèn đóm chập chờn. Có tin đồn rằng đó là một trong những khu vực an toàn hiếm hoi còn sót lại, do quân đội kiểm soát. Nhưng đường tới đó... là địa ngục.
Đột nhiên, một tiếng "RẦM" lớn rung chuyển cả căn phòng. Tường nhà nứt toác, bụi bay mù mịt. Một con zombie loại C, to lớn và nhanh nhẹn hơn, vừa phá vỡ bức tường phòng bên cạnh. Nó ngửi thấy chúng tôi. Đôi mắt đỏ ngầu của nó xuyên qua màn bụi, khóa chặt vào My.
"Chạy đi My!" Tôi đẩy con bé vào góc tường, tay túm lấy con dao gọt hoa quả cùn mòn. Lưỡi dao sáng lạnh, run rẩy trong tay tôi. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi biết rõ con dao này chẳng thể làm gì nó. Nhưng tôi không thể để My chết. Không thể.
Con C-Class gầm gừ, bộ hàm nhô ra những chiếc răng lởm chởm. Nó vồ tới, tốc độ kinh hoàng. Tôi nhắm mắt, định lao vào chặn đứng nó. Ngay lúc đó, một luồng sáng xanh biếc lóe lên từ cổ tay tôi. Chiếc vòng ngọc bích mà mẹ để lại, đột nhiên phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ, nóng rực.
"Thức tỉnh năng lực. Chọn 'Linh Hồn Khế Ước' hay 'Huyết Mạch Tái Sinh'?" Một giọng nói vang vọng trong đầu tôi, lạnh lẽo và không mang chút cảm xúc nào, như một hệ thống máy móc.
