Tiếng kim loại lạch cạch vang vọng trong đường hầm tối đen, lạnh lẽo, nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin đội đầu của tôi. Bụi bặm bám đầy tóc, vào từng kẽ răng, và cả mùi ẩm mốc, mùi đất mục rữa nồng nặc đến khó thở. Đã ba năm kể từ ngày cơn đại dịch Zombie bùng phát, biến Sài Gòn phồn hoa thành địa ngục trần gian. Cha và em gái tôi – mất tích trong biển người hỗn loạn đó. Chỉ còn tôi, An Nhiên, với lời hứa mơ hồ về một "kho báu" mà cha từng nhắc đến, nằm sâu dưới lòng đất, nơi mà ông tin rằng sẽ an toàn.
Hôm nay là ngày thứ ba tôi mò mẫm trong hệ thống cống ngầm cũ kỹ này, lối vào tôi tìm thấy được sau khi một cơn địa chấn nhỏ làm sập phần tường đổ nát của một khu chung cư cũ. Mỗi bước chân là một sự đánh cược. HP của tôi chỉ còn 60/100, tinh thần chênh vênh ở mức 45/100. Đói, khát và nỗi sợ hãi chực chờ bóp nghẹt.
Bỗng, một tiếng gầm gừ khô khốc xé toạc sự tĩnh lặng. Zombie! Là loại D-level, thân hình mục ruỗng, nhưng vẫn đủ nhanh để giật tung tim tôi. Tôi vội vàng trốn sau một chiếc ống nước lớn, cố gắng nén từng nhịp thở. Nó đang đến gần, tiếng chân lê lết, tiếng móng tay cào vào thành cống. Tôi có thể ngửi thấy mùi hôi thối đặc trưng của xác chết đang phân hủy, ghê tởm. Chiếc dao phay gỉ sét trong tay tôi run lên bần bật. Tôi biết mình yếu ớt thế nào, kỹ năng chiến đấu của tôi gần như bằng không. Tôi chỉ là một sinh viên kiến trúc trước tận thế, không phải một chiến binh.
Tiếng gầm gừ đột ngột dừng lại. Tôi nín thở. Chuyện gì đang xảy ra? Nó đi đâu? Ánh đèn pin của tôi lướt qua khoảng không trống rỗng. Zombie đã biến mất. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng tôi. Nó không thể biến mất như vậy được.
Rồi, một tiếng "Tách!" khô khốc vang lên phía trên đầu. Tôi ngẩng phắt lên. Một bóng đen khổng lồ lao thẳng xuống, không phải zombie D-level, mà là một con Zombie C-level, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt đỏ ngầu đầy thù hận, lao xuống từ một lỗ thông hơi bị sập. Nó nhanh hơn, mạnh hơn và trí tuệ hơn những con D-level gấp bội. Nó đã theo dõi tôi!
"Chết tiệt!" Tôi thốt lên, cơ thể phản ứng trước khi não kịp ra lệnh. Con quái vật gầm lên, vung cánh tay biến dạng về phía tôi. Không gian hẹp, tôi không thể né tránh hoàn toàn. Một cú va chạm mạnh khiến tôi ngã nhào, đầu đập vào thành cống, đau điếng. Máu nóng chảy ra từ trán, che mờ một phần tầm nhìn.
