Tiếng chuông điện thoại chói tai cứ réo rắt trong đầu, nhưng Thùy Linh không tài nào nhấc mình lên được. Cả cơ thể cô như bị đóng băng, cứng nhắc và buốt lạnh. Cố gắng hé mắt, ánh sáng chói lòa từ bên ngoài xuyên qua khe cửa sổ rọi thẳng vào, không phải thứ ánh sáng vàng óng của buổi chiều Sài Gòn cô vẫn quen thuộc, mà là một màu cam đỏ rực, như thể cả thành phố đang bốc cháy.
Linh bật dậy, đầu óc quay cuồng. Căn phòng trọ nhỏ bé của cô ở tầng ba, chung cư cũ kỹ trên đường Nguyễn Trãi, giờ đây ngổn ngang lạ thường. Chăn gối văng tung tóe, mảnh kính vỡ vụn lấp lánh trên sàn nhà. Một mảnh gương treo tường đã rơi xuống, phản chiếu khuôn mặt cô: tóc tai rối bù, mắt thâm quầng, trên má có một vệt máu khô. Máu? Cô không nhớ mình đã bị thương lúc nào.
Tiếng chuông điện thoại cuối cùng cũng ngừng. Không gian đột ngột trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Linh lảo đảo bước đến cửa sổ. Khung cảnh hiện ra khiến cô suýt ngã quỵ.
Landmark 81, biểu tượng kiêu hãnh của Sài Gòn, nay chỉ còn là một khối sắt thép méo mó, bốc khói đen kịt lên trời. Các tòa nhà xung quanh đổ nát, biến dạng, tựa như những bộ xương khổng lồ bị thiêu rụi. Đường phố bên dưới không một bóng người, chỉ có những chiếc xe hơi cháy đen nằm chỏng chơ, và đâu đó, những cột khói xám xịt vẫn cuộn lên từ những đống đổ nát chưa kịp tắt hẳn.
Không khí đặc quánh mùi khói, mùi nhựa cháy khét lẹt và một thứ mùi tanh nồng khó tả, len lỏi qua khe cửa sổ đóng kín. Điện thoại trên bàn rung lên lần nữa. Là tin nhắn từ số lạ: "Ở yên trong nhà. Đừng ra ngoài. Đừng tin ai. Chúng đến rồi."
"Chúng"? "Đến rồi"? Linh run rẩy mở tin tức trên điện thoại. Không có sóng. Màn hình chỉ hiện lên dòng chữ "Không có kết nối mạng". Cô cố gắng gọi cho mẹ, cho em gái, cho bạn bè. Tất cả đều là thuê bao không liên lạc được.
Một tiếng động lạ lách tách phát ra từ phía hành lang. Linh nín thở. Là tiếng gì đó đang cào cấu vào cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ đối diện. Tiếng cào cấu ngày càng dồn dập, mạnh bạo hơn, xen lẫn những tiếng gầm gừ khàn đặc, không giống tiếng người.
Cô lùi lại, va vào cái bàn trang điểm. Một con dao gọt hoa quả nhỏ rơi xuống sàn. Linh nhặt nó lên, sống dao lạnh buốt trong tay, nhưng ít ra cũng cho cô một chút cảm giác an toàn giả tạo. Tiếng gầm gừ đột ngột dừng lại. Thay vào đó, là tiếng bước chân nặng nề, lết thết, đang tiến dần về phía cửa phòng cô.
