Tiếng đàn guitar vọng ra từ căn gác nhỏ, lướt qua những mái ngói rêu phong của khu phố cổ, len lỏi vào dòng người hối hả. Đó là bản nhạc buồn đến tê tái, mang theo hơi thở của một câu chuyện đã cũ, đã chìm vào quên lãng. Nhưng với Lục Quân, nó lại khắc sâu đến từng thớ thịt.
Quán cà phê "Nốt Lặng" nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ, tĩnh lặng đến lạ lùng. Trần nhà treo đầy những khung ảnh đen trắng, ghi lại khoảnh khắc vàng son của những nhạc sĩ, ca sĩ huyền thoại. Mùi cà phê rang xay, mùi gỗ cũ và mùi của những giấc mơ dang dở quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc biệt, nơi thời gian dường như ngừng trôi.
Lục Quân, chủ quán "Nốt Lặng", là một chàng trai trầm lặng với đôi mắt sâu hun hút ẩn chứa quá nhiều tâm sự. Anh luôn mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn cao, để lộ những đường gân xanh nơi cổ tay. Mỗi khi tiếng đàn vang lên, ngón tay thon dài của anh lại bất giác vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn bạc cũ kỹ trên ngón áp út, một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt. Khách quen gọi anh là "Người Gác Nốt", bởi anh dường như sống cùng những bản nhạc bất hủ, giữ gìn chúng như giữ gìn một báu vật.
Hôm nay, một vị khách lạ bước vào.
Đó là một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ phong trần, khoác trên mình chiếc áo da bạc màu. Gương mặt anh ta có những đường nét góc cạnh, sống mũi cao thẳng và đôi mắt màu hổ phách sắc lạnh. Anh ta không nói gì, chỉ lẳng lặng chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi ánh chiều tà rải những vệt nắng vàng úa lên tấm kính. Anh ta gọi một ly cà phê đen đá, không đường, và chăm chú nhìn ra ngoài phố, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất.
Lục Quân cảm nhận được sự khác biệt ở người đàn ông này. Không giống những vị khách khác đến đây để tìm kiếm sự bình yên, ánh mắt của anh ta chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm, một sự bất lực đến tột cùng. Nó khiến Lục Quân nhớ về chính mình của nhiều năm về trước.
Khi bản nhạc kết thúc, không gian quán trở lại với sự tĩnh lặng vốn có. Người đàn ông lạ bỗng quay đầu lại, ánh mắt hổ phách giao với đôi mắt sâu thẳm của Lục Quân. Một tia sét vô hình xẹt qua, đánh thẳng vào lồng ngực cả hai.
"Bản nhạc đó," người đàn ông lên tiếng, giọng nói trầm khàn, "là của ai?"
