Tiếng thét xé tan bình minh Sài Gòn, không phải tiếng kẹt xe quen thuộc mà là bản giao hưởng của sự chết chóc. Năm ngày trước, tôi còn cằn nhằn về deadline, giờ đây, deadline duy nhất là sống sót.
Bàn tay run rẩy siết chặt con dao gọt hoa quả, thứ vũ khí duy nhất tôi có. Mùi tanh tưởi của máu và xác chết xộc vào mũi, nồng đến ghê tởm. Bên ngoài cửa sổ, Landmark 81 sừng sững giờ đây không còn là biểu tượng phồn thịnh, mà là cột mốc của sự tuyệt vọng. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những khu dân cư sầm uất, biến thành những chấm than khổng lồ trên nền trời cam đỏ.
Mưa axit đã bắt đầu rơi từ ngày thứ ba, ăn mòn mọi thứ, từ bê tông đến hy vọng. Tôi, Trần Mai Anh, một cô gái văn phòng 25 tuổi, đang co ro trong căn hộ tầng 10 chung cư cũ kỹ, nhìn ra thế giới đang nát vụn. Ba mẹ tôi… họ đã biến mất trong ngày đầu tiên, khi cơn đại dịch bùng phát. Hình ảnh cuối cùng của mẹ là bàn tay bà giơ ra, ánh mắt cầu cứu, trước khi một con zombie cấp D – loại yếu nhất – xé toạc cổ họng bà. Tôi đã chạy. Tôi không thể làm gì. Sự hèn nhát đó cứa vào tim tôi mỗi đêm, lạnh lẽo hơn cả cái đói.
“Két!” Tiếng cửa sắt ngoài hành lang bị cào cấu. Lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi biết chúng là ai. Những kẻ khát máu, chỉ còn bản năng săn mồi. Cửa chung cư đã bị bọn tôi dùng bàn ghế chặn lại, nhưng một nhóm nhỏ đã tìm cách đột nhập vào các tầng. Chúng di chuyển chậm chạp, nhưng không ngừng nghỉ, và cái tiếng cào xé kim loại ấy… nó như tiếng tử thần gọi tên.
HP: 75/100. Tinh thần: 30/100. Đói: 60/100. Khát: 50/100. Nhiễm bệnh: 0%. Bảng chỉ số ảo hiện lên trong tầm mắt, một “món quà” kỳ lạ từ thảm họa. Nó là bằng chứng duy nhất cho thấy tôi chưa hoàn toàn phát điên.
“Mai Anh! Còn sống không?” Tiếng thầm thì từ bộ đàm cũ kỹ. Là Minh, hàng xóm tầng dưới. Anh ta là một kỹ sư IT, người duy nhất tôi còn liên lạc được. “Còn…” Tôi thều thào, giọng khô khốc. “Chúng… chúng lên đến tầng 10 rồi.” Minh thở dốc: “Nghe kỹ đây, tôi vừa… vừa thấy cái này. Một… một cánh cửa ánh sáng. Xuất hiện ở trung tâm thương mại cũ. Có ai đó nói… đó là ‘Gacha’ gì đó. Có thể là hy vọng cuối cùng.”
Gacha? Trong tình cảnh này? Tôi định cười nhạo, nhưng rồi một tiếng “RẦM!” lớn vang lên, cánh cửa sắt bắt đầu lung lay. Một con zombie cấp C, với cánh tay biến dạng dài hơn, đang dùng sức húc vào. Móng tay của nó cào rách từng lớp sơn, để lộ ra những vệt máu tươi còn đọng lại. Mắt nó đỏ ngầu, và tôi có thể thấy rõ những mảng thịt thối rữa dưới lớp quần áo rách nát.
