Tiếng gào thét đứt đoạn, tiếng xương giòn tan, và mùi tanh nồng của sắt gỉ quyện trong không khí ẩm thấp. Đó là bản giao hưởng chết chóc của Sài Gòn, giờ chỉ còn là một nấm mồ khổng lồ cho những kẻ yếu ớt. Tôi, Lê Hạ, bám víu vào sợi dây thừng mục ruỗng, đôi tay rướm máu vì ma sát, mắt dán chặt vào bóng hình bé nhỏ đang treo lơ lửng dưới mình. Thằng bé, Tuấn, mới sáu tuổi, đang ho sù sụ, gương mặt tái nhợt vì đói và sợ hãi.
"Nắm chặt vào, Tuấn! Cố lên!" Giọng tôi khản đặc, hòa vào tiếng gầm gừ dưới chân.
Dưới tầng trệt của tòa nhà chung cư cũ nát này, hàng trăm, có lẽ hàng ngàn, xác sống đang vây kín. Chúng bò lổm ngổm, cào cấu vào cánh cửa sắt đã méo mó, những tiếng rên rỉ vô tận như những lời nguyền rủa. Chúng tôi đã ở đây ba ngày, chỉ với một ít lương khô và một chai nước dơ bẩn. Mẹ Tuấn, dì Bảy, đã hy sinh thân mình ở hành lang tầng dưới để câu giờ cho chúng tôi chạy thoát. Hình ảnh bà bị xé xác vẫn ám ảnh từng giấc mơ chập chờn của tôi.
"Chị Hạ... con... con sợ..." Tuấn thều thào, đôi mắt to tròn ngấn nước. Cơn sốt đang hành hạ nó.
Tôi nghiến răng. Con đường xuống bằng cầu thang đã bị chặn bởi một ổ xác sống loại D khổng lồ, toàn thân trương phềnh với những bướu thịt kinh tởm. Chúng tôi chỉ còn cách duy nhất: trượt xuống từ ban công tầng ba, dùng sợi dây thừng này để đến ban công tầng hai của tòa nhà đối diện – nơi được đồn là có một lối thoát bí mật dẫn ra con hẻm phía sau. Nghe thì dễ, nhưng khoảng cách giữa hai tòa nhà là 5 mét, và sợi dây này là thứ duy nhất nối liền hy vọng sống mong manh của chúng tôi.
"Không sao đâu, Tuấn. Chị ở đây," tôi nói, giọng cố gắng trấn an dù trái tim đập như trống bỏi. Mỗi cú giật của sợi dây là một nhát dao cứa vào hy vọng. Đột nhiên, tiếng rít chói tai vang lên. Một xác sống loại C, nhanh nhẹn hơn, đang trèo lên từ tầng dưới, móng vuốt sắc nhọn cào lên tường xi măng. Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào Tuấn.
"Chị Hạ... nó... nó đến!" Tuấn hoảng loạn hét lên, tay buông lỏng.
Cú giật đột ngột khiến tôi suýt trượt tay. Tuấn trượt xuống thêm một đoạn, đôi chân bé bỏng đạp vào không khí. Xác sống loại C đã gần kề, hơi thở hôi thối phả vào mặt chúng tôi. Tôi không còn lựa chọn. Vết thương ở bụng do mảnh kính vỡ đang nhức nhối, nhưng tôi phải bảo vệ Tuấn. Tôi rút con dao găm cùn từ thắt lưng, lưỡi dao phản chiếu ánh chiều tà leo lét, và lao vào nó.
