Lý Mộc Nguyệt biết, cô sắp chết.
Hơi thở đứt quãng, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Mùi khói và bê tông ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi thuốc súng và mùi da thịt cháy khét. Từng thớ cơ trên cơ thể cô co giật dữ dội, không còn chút sức lực nào để chống đỡ. Cô nằm đó, giữa đống đổ nát của tòa nhà APEC, nơi lẽ ra phải là biểu tượng của sự nghiệp rực rỡ, giờ lại là mồ chôn của chính mình.
"Mộc Nguyệt à, cô không trách tôi chứ?"
Giọng nói quen thuộc, ngọt ngào như mật, nhưng giờ đây lại mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương. Đó là Lý An Nhiên, em gái cùng cha khác mẹ của cô, người mà cô đã dốc hết tâm huyết để bảo vệ, để vun vén cho thành công. An Nhiên đứng đó, bộ váy trắng tinh khôi không vướng một hạt bụi, gương mặt đẹp như tượng tạc, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tàn độc mà cô chưa từng thấy.
Bên cạnh An Nhiên, là người đàn ông cô yêu hơn cả sinh mạng – Trần Thiệu Minh. Hắn ta nhìn cô, ánh mắt không chút xao động, như thể đang nhìn một vật thể vô tri. Trần Thiệu Minh, người đã thề non hẹn biển, người cô đã cùng gây dựng nên đế chế Mộc An Thịnh.
"Thật tiếc, Mộc Nguyệt," Thiệu Minh cất lời, giọng điệu bình thản đến ghê rợn, "Cô quá cứng nhắc. Thế giới này cần sự linh hoạt, cần sự... tàn nhẫn." Hắn ta khẽ nhếch môi, "Cái chết của cô, sẽ là bước đệm hoàn hảo cho Mộc An Thịnh thăng hoa."
Mộc Nguyệt muốn cười, nhưng chỉ có tiếng khò khè đau đớn thoát ra. Linh hoạt? Tàn nhẫn? Chẳng phải cô đã quá tin tưởng vào sự linh hoạt của An Nhiên, vào sự tàn nhẫn của thế giới ngầm mà cô đã cố gắng giữ Thiệu Minh tránh xa sao? Cô đã trao tất cả: gia sản, tình yêu, thậm chí là mạng sống của cha mẹ cô để bảo vệ hắn ta khỏi những âm mưu bẩn thỉu. Và đây là cái kết?
Từng ký ức ùa về như một thước phim quay chậm: cảnh An Nhiên khóc lóc cầu xin cô giúp đỡ, cảnh Thiệu Minh ôm cô vào lòng thề non hẹn biển, cảnh cô gạt bỏ mọi nghi ngờ để tin tưởng hai con người này. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự phản bội tàn nhẫn.
Một tiếng súng vang lên, không phải từ phía An Nhiên hay Thiệu Minh. Một viên đạn găm thẳng vào tim cô, kết thúc tất cả. Người đàn ông đứng khuất trong bóng tối, gương mặt lạnh lùng, chính là trợ lý cũ của cô – Vương Kiệt, người mà cô tin tưởng giao phó những bí mật quan trọng nhất.
