Tiếng chuông nhà thờ đổ hồi từng nhịp nặng nề, xé toạc màn đêm dày đặc của Sài Gòn, như tiếng gõ cửa từ cõi âm. Cơn mưa đầu mùa trút xuống xối xả, cuốn trôi lớp bụi bẩn của phố thị nhưng không thể gột rửa nỗi ám ảnh đang bao trùm dinh thự họ Lâm. Bà Lâm Ngọc Anh, nữ chủ nhân của tập đoàn bất động sản Gia Khang, được tìm thấy chết trong bồn tắm, cổ tay bị cắt sâu. Bên cạnh là bức thư tuyệt mệnh viết vội bằng mực đen.
“Tự tử,” Giám đốc công an Vương nói, giọng khàn đặc, đôi mắt mệt mỏi dưới ánh đèn trắng xóa của phòng khách. Ông vừa từ hiện trường trở về, mùi thuốc sát trùng và tử khí vẫn vương vấn trên áo.
Trung tá Trần Minh, đội trưởng đội trọng án, không trả lời ngay. Anh lặng lẽ quan sát di ảnh bà Ngọc Anh trên bàn thờ. Nụ cười phúc hậu, đôi mắt tinh anh, khó ai nghĩ bà lại chọn cái chết bi thảm đến vậy. Minh vuốt nhẹ vết sẹo cũ trên thái dương, nơi ký ức về vụ án ẩu đả năm xưa vẫn nhức nhối mỗi khi căng thẳng. “Năm người trong gia tộc Lâm. Năm cái chết. Ba vụ tai nạn, một đột quỵ, và giờ là tự sát.”
Thiếu úy Lê Na, cô gái trẻ vừa tốt nghiệp học viện cảnh sát, kẹp chặt cuốn sổ tay. “Bảy năm trước, ông Lâm Gia Phúc, trưởng tộc đời trước, chết vì tai nạn xe hơi. Sau đó là con trai cả, Lâm Hùng, đột quỵ trên bàn làm việc. Ba năm trước, Lâm Thịnh, em trai Lâm Hùng, rơi từ sân thượng cao ốc. Rồi vợ ông Gia Phúc, bà Mai, chết đuối khi đi du lịch biển. Tất cả đều là những cái chết bất ngờ, nhưng được kết luận là tai nạn hoặc bệnh lý.”
Minh nhấp một ngụm cà phê đen đặc. “Và bây giờ là bà Ngọc Anh, người cuối cùng trong số những người nắm quyền điều hành Gia Khang thế hệ cũ.” Anh nhìn Lê Na. “Em thấy có gì bất thường không?”
Lê Na do dự. “Bức thư tuyệt mệnh có vẻ… hơi vội vã. Nét chữ run rẩy, nhưng nội dung lại rất mạch lạc, như thể được chuẩn bị từ trước.” Cô lật trang sổ. “Điều lạ là bà ấy dùng một loại giấy thư cổ, loại giấy Vân Long chỉ dùng trong những dịp đặc biệt của gia tộc. Và dấu vân tay trên bức thư có vẻ không hoàn toàn khớp với bà ấy.”
Giám đốc Vương cau mày. “Cô bé, đừng nghĩ quá xa. Áp lực công việc, bệnh tật, chuyện gia đình… ai cũng có lúc mất kiểm soát.”
Minh không nói gì. Anh nhớ lại lời thì thầm của người quản gia già, đôi mắt đục ngầu nhìn sâu vào anh, “Cái gia tộc này… nó bị nguyền rủa rồi, thưa cậu. Một lời nguyền cổ xưa…” Người quản gia, ông Bảy, đã phục vụ gia tộc Lâm hơn 40 năm. Ông ta có vẻ biết nhiều hơn những gì ông ta nói. Trên bàn trà còn một tách trà hoa cúc uống dở, và một viên kẹo bạc hà bọc giấy màu xanh.
