Mỗi thế hệ của dòng họ Trần đều phải đối mặt với một cái chết bí ẩn, dường như bị nguyền rủa. Khi thành viên trẻ nhất qua đời trong một tai nạn "khó hiểu", cô cháu gái duy nhất còn sống sót quyết định điều tra, khám phá ra những bí mật chôn vùi hàng thập kỷ, sự thù hận từ quá khứ và một kẻ sát nhân thực sự ẩn mình dưới vỏ bọc lời nguyền.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bóng Đêm Thập Tự — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại réo lên như xé toạc màn đêm đặc quánh của Sài Gòn, khiến Trần Ái Vân giật bắn mình. Đồng hồ báo 2 giờ 17 phút sáng. Từng sợi tóc bết dính mồ hôi trên trán cô. Đã ba đêm rồi, cô không chợp mắt được quá một tiếng đồng hồ. Mùi cà phê đen đặc còn vương vất trong khoang mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn hộ tập thể cũ kỹ ở quận 4. Cô chộp lấy chiếc iPhone 13 Pro, mắt nheo lại vì ánh sáng chói lòa từ màn hình. "Bác Minh" – tên hiển thị. Một dự cảm lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn gió lùa qua khe cửa sổ đã cũ, mà từ một nỗi sợ vô hình đã đeo bám gia tộc Trần hàng thập kỷ.
"Ái Vân à… Gia Hưng… nó đi rồi con ơi." Giọng bác Minh, vốn trầm tĩnh và uy nghi, nay vỡ vụn như chiếc ly thủy tinh rơi xuống nền gạch. Từ "đi rồi" như một lưỡi dao băng giá cứa vào tai Ái Vân. Gia Hưng. Đứa em họ nhỏ nhất, mới 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, với nụ cười tươi rói và mái tóc nhuộm highlight đỏ rực. Ái Vân cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, một cơn đau nhói bất ngờ. Cô cố gắng nặn ra tiếng nói, nhưng cổ họng khô khốc. Cầm chặt điện thoại, cô ngồi phịch xuống ghế sofa, cảm nhận từng sợi vải sờn rách cọ vào da. Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy lướt qua vẫn đều đặn, không hề biết rằng trong một căn phòng nào đó, một sinh mạng trẻ tuổi đã vĩnh viễn tắt lịm.
Bác Minh kể, Gia Hưng chết vì bị điện giật trong bồn tắm. "Nó nói nóng quá, muốn ngâm mình giải nhiệt. Ai dè… cái máy nước nóng cũ kỹ đó…". Giọng bác đứt quãng. Điện giật. Trong bồn tắm. Một tai nạn đáng lẽ không thể xảy ra với một người trẻ, cẩn thận như Gia Hưng. Ái Vân nhắm mắt lại. Hình ảnh Gia Hưng cười toe toét, tay cầm chiếc cốc giữ nhiệt màu xanh ngọc bích, nhâm nhi trà sữa vị khoai môn trong một chiều mưa Sài Gòn, hiện rõ mồn một. Chiếc cốc đó, cậu em luôn mang theo. Một chi tiết nhỏ, nhưng luôn in sâu trong tâm trí Ái Vân về Gia Hưng – một người tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Cô hít một hơi thật sâu, mùi khói thuốc lá từ căn hộ bên cạnh vẫn len lỏi vào.
Tang lễ được tổ chức tại nhà thờ Đức Bà, theo ý nguyện của bà nội quá cố. Ái Vân đến muộn một chút. Sân nhà thờ đông nghịt người, tiếng tụng kinh trầm buồn hòa cùng tiếng khóc nấc nghẹn. Cô mặc một chiếc váy đen dài, tóc búi cao gọn gàng, nhưng đôi mắt thâm quầng và gương mặt trắng bệch đã tố cáo những đêm thức trắng. Khi cô bước vào, không khí nặng nề như thể bị ép chặt lại bởi một bàn tay vô hình. Hàng ghế đầu, bác Minh ngồi thẳng lưng, gương mặt hằn những nếp nhăn sâu hoắm, đôi mắt đỏ hoe. Bên cạnh là bác Lan, vợ bác Minh, tay nắm chặt khăn tang, thỉnh thoảng lại đưa lên miệng cắn chặt để kìm nén tiếng nấc. Mùi hương của hoa huệ trắng và nhang trầm bao trùm cả không gian, khiến Ái Vân cảm thấy khó thở hơn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Ái Vân hướng tầm mắt về phía chiếc quan tài. Gia Hưng nằm đó, thanh thản như đang ngủ, nhưng làn da xanh xao và bờ môi tái nhợt khiến cô tin rằng đây không phải một giấc ngủ. Cô tiến lại gần, đặt bó hoa ly trắng muốt xuống bên cạnh. Bàn tay cô run rẩy chạm vào tấm vải trắng phủ lên Gia Hưng, cảm nhận hơi lạnh toát ra. "Gia Hưng…", cô thì thầm, tiếng nói lạc đi trong cổ họng. Một cảm giác tội lỗi bỗng dâng trào. Cô đã quá bận rộn với công việc thiết kế cảnh quan của mình, quá mải mê với những dự án ở tận Đà Lạt, mà quên mất việc gọi điện hỏi thăm cậu em thường xuyên hơn. Lần cuối cùng họ gặp nhau là ba tháng trước, trong buổi tiệc sinh nhật của bà nội. Gia Hưng vẫn cười, vẫn kể chuyện về cô bạn gái mới quen – Mai An.
Mai An, cô gái có mái tóc xoăn nhẹ và đôi mắt to tròn, đang ngồi ở hàng ghế thứ hai, tay ôm chặt một khung ảnh. Trong ảnh, Gia Hưng đang cười rạng rỡ, tay khoác vai Mai An, phía sau là bãi biển Vũng Tàu. Một kỷ niệm hạnh phúc đã vĩnh viễn bị đóng băng. Ái Vân thấy ánh mắt cô ấy sưng húp, môi mím chặt. Cô ấy không khóc thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài. Ái Vân quan sát chiếc khung ảnh. Đó là khung ảnh để bàn kiểu cổ, với những họa tiết chạm trổ cầu kỳ, mà Ái Vân nhớ rõ là một món quà của bà nội tặng Gia Hưng vào dịp sinh nhật 18 tuổi. Đặc biệt, nó có một vết sứt nhỏ ở góc dưới bên phải, gần chỗ Mai An đang giữ.
Chợt, Ái Vân cảm thấy một ánh mắt đang dò xét mình. Cô quay sang, bắt gặp Trần Dũng, anh họ của Gia Hưng, đang đứng tựa vào cột nhà thờ, khoanh tay trước ngực. Dũng lớn hơn Gia Hưng hai tuổi, là anh cả trong số những người cháu của họ Trần. Anh ta có gương mặt góc cạnh và đôi mắt sâu, thường xuyên mang vẻ bất mãn. Dũng là một người khó gần, ít nói, nhưng Ái Vân biết anh ta rất yêu thương Gia Hưng. Ái Vân thấy Dũng không khóc, nhưng hàm răng anh ta nghiến chặt, tạo thành một đường gân nổi rõ trên quai hàm. Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài, rồi lại liếc sang Ái Vân một cái sắc lạnh, như muốn nói: "Lại một người nữa. Lại một lần nữa."
Cái "lại một lần nữa" đó, Ái Vân hiểu rất rõ. Cha của Ái Vân, chú ruột của Gia Hưng, và cả ông nội của họ – tất cả đều chết trong những cái chết "bất ngờ" và "khó hiểu" khi còn rất trẻ. Ông nội chết vì "tai nạn lao động" ở công trình xây dựng vào năm 45 tuổi. Cha cô chết vì "tai nạn giao thông" khi đang đi công tác ở Đà Lạt vào năm 39 tuổi. Và giờ là Gia Hưng, 22 tuổi, "điện giật" trong bồn tắm. Cứ mỗi thế hệ, một người đàn ông trong gia tộc Trần lại ra đi bí ẩn. Người trong họ nói đó là "lời nguyền gia tộc", rằng dòng máu Trần có một vận đen đeo bám. Bà nội cô, trước khi mất, luôn van vỉ con cháu phải sống thật cẩn thận, đặc biệt là vào những "năm hạn" của họ.
Ái Vân chưa bao giờ tin vào lời nguyền. Cô là một kỹ sư kiến trúc cảnh quan, một người tin vào những con số, vào logic, vào cấu trúc và sự sắp đặt. Cô tin rằng mọi cái chết đều có nguyên nhân, mọi tai nạn đều có thể được giải thích. Lời nguyền chỉ là một cái cớ, một tấm màn che giấu cho sự thật tàn khốc hơn. Một sự thật mà không ai dám đối mặt. Ngay cả cái chết của bà nội hai năm trước, vì "bạo bệnh" sau một thời gian dài suy sụp tinh thần, cũng khiến Ái Vân hoài nghi. Bà nội luôn khỏe mạnh, minh mẫn, cho đến khi chú út, cha của Ái Vân, qua đời. Từ đó bà suy sụp, rồi ra đi.
Sau lễ an táng, mọi người tập trung tại căn nhà cổ của dòng họ Trần ở khu vực Thảo Điền. Ngôi nhà hai tầng, với kiến trúc Pháp cổ kính, mái ngói rêu phong và khu vườn rộng lớn, rợp bóng cây sứ. Không khí tang thương vẫn bao trùm. Mùi hoa huệ và nhang trầm vẫn còn vương vất từ đám tang, trộn lẫn với mùi thức ăn nguội lạnh trên bàn thờ. Ái Vân ngồi ở một góc khuất trong phòng khách, quan sát. Bác Minh đang trò chuyện với một vài người họ hàng lớn tuổi, gương mặt kiệt sức. Bác Lan vẫn thút thít bên cạnh, được Mai An đỡ lời an ủi.
"Lời nguyền đó… nó lại linh nghiệm rồi," bác Lan nói, giọng run rẩy, "Tôi đã nói với thằng Gia Hưng rồi, đừng có tắm đêm khuya. Đặc biệt là trong cái bồn tắm đó. Cái bồn tắm đó…". Ái Vân để ý bác Lan đột nhiên dừng lại, đôi mắt nhìn vào khoảng không như thể vừa nhớ ra điều gì đó kinh khủng. Rồi bác lắc đầu nguầy nguậy, không nói thêm gì nữa. Ái Vân nhớ lại, cái bồn tắm trong phòng Gia Hưng là một bồn tắm kiểu cũ, men sứ đã ngả màu, nhưng luôn được giữ gìn sạch sẽ. Gia Hưng là người rất thích công nghệ, thích đồ mới, nhưng lại giữ lại cái bồn tắm đó. Khá lạ lùng.
Dũng, sau một hồi đứng im lặng, bỗng lên tiếng, giọng trầm đục, "Lời nguyền cái gì. Toàn là chuyện mê tín dị đoan. Rõ ràng là có kẻ đứng sau tất cả." Anh ta siết chặt nắm tay, nhìn về phía bác Minh, ánh mắt đầy phẫn uất. Bác Minh thở dài, "Dũng à, con đừng nói bậy. Con không thấy gia đình mình đã đau khổ đủ rồi sao? Chuyện này… là ý trời." Ái Vân nheo mắt. Dũng không giống những người khác, anh ta không chấp nhận lời nguyền. Anh ta tin có kẻ đứng sau. Đây là một điểm chung hiếm hoi giữa Ái Vân và Dũng, dù cả hai không mấy khi nói chuyện với nhau.
Ái Vân bước ra vườn sau, nơi có những cây sứ cổ thụ nở hoa trắng muốt. Mùi hoa sứ thơm ngát nhưng lại mang một nỗi buồn man mác. Cô lấy điện thoại ra, mở mục "Ghi chú". Cô bắt đầu gõ:
* Trần Gia Hưng, 22 tuổi. Chết vì điện giật trong bồn tắm.
* Bác sĩ pháp y kết luận "tai nạn".
* Bác Lan nhắc đến "cái bồn tắm đó" và "đừng tắm đêm khuya".
* Dũng tin có kẻ đứng sau.
* Khung ảnh bị sứt góc của Gia Hưng.
Cô dừng lại, miên man suy nghĩ. Điện giật trong bồn tắm. Thường thì sẽ có vết cháy xém, hoặc ít nhất là dấu hiệu của việc chập điện. Cô không được phép vào hiện trường, nhưng cô có thể tìm hiểu thêm thông tin. Ái Vân nhớ lại mình đã từng đọc một bài báo khoa học về các loại tai nạn điện giật. Trong đó có đề cập đến một loại điện giật ít để lại dấu vết bên ngoài nhưng gây tổn thương nghiêm trọng bên trong, gọi là "dòng điện rò". Nhưng để gây chết người, dòng điện rò cũng phải đủ mạnh, và có một yếu tố dẫn điện hiệu quả. Liệu có phải là một chiếc máy sấy tóc bị rơi, hay một thiết bị điện nào đó được cắm gần bồn tắm?
Mai An bỗng xuất hiện bên cạnh Ái Vân, đưa cho cô một tách trà hoa cúc nóng hổi. "Chị Ái Vân, chị không sao chứ?" Giọng cô gái trẻ khàn đặc. Ái Vân nhìn Mai An, ánh mắt đầy cảm thông. "Chị ổn. Em thì sao? Em đã không ngủ từ lúc nào rồi?" Mai An khẽ lắc đầu, mái tóc xoăn nhẹ rũ xuống gương mặt hốc hác. "Em không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là em lại thấy… anh Hưng." Cô ấy đưa tay xoa xoa thái dương. "Em nhớ có lần em nói anh Hưng nên thay cái máy nước nóng đó đi, nó cũ quá rồi. Anh ấy cứ cười, bảo để dành tiền mua cho em cái dây chuyền mới." Một giọt nước mắt lại lăn dài trên má Mai An.
"Gia Hưng có thói quen gì đặc biệt khi tắm không?" Ái Vân hỏi, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể. Mai An suy nghĩ một lát. "Anh ấy thích nghe nhạc. Lúc nào cũng mở nhạc bằng cái loa Bluetooth chống nước của ảnh. Hoặc là xem phim trên iPad. À, anh ấy còn hay pha một cốc nước chanh dây, để trên kệ gần bồn tắm để uống khi ngâm mình." Ái Vân gật đầu. Cô nhớ Gia Hưng là người yêu âm nhạc, cậu em luôn mang theo một chiếc loa Bluetooth mini màu đen xám của Sony, kích thước chỉ bằng lòng bàn tay. Một thiết bị điện tử trong môi trường ẩm ướt, cạnh bồn nước… đó có thể là một manh mối.
"Chiếc loa đó đâu rồi?" Ái Vân hỏi. Mai An chau mày, "Em không biết. Lúc cảnh sát đến, họ chỉ thu giữ cái máy nước nóng thôi. Em không thấy chiếc loa." Ái Vân cảm thấy một luồng điện chạy qua người. Nếu Gia Hưng luôn dùng loa Bluetooth, tại sao cảnh sát lại không thu giữ nó? Hay là họ không tìm thấy? "Thế còn cái iPad?" Mai An lắc đầu, "Cái đó thì em thấy anh Dũng cầm về từ hôm qua rồi. Anh ấy bảo để xem lại những tấm ảnh kỷ niệm của hai anh em."
Một chiếc xe Grab bỗng dừng lại ở cổng, tài xế gọi to tên. "Ái Vân, đến giờ chị về rồi," Mai An nói, giọng có chút mệt mỏi. "Cảm ơn em," Ái Vân đáp, đứng dậy. Cô đưa tay chạm vào vai Mai An, "Hãy giữ gìn sức khỏe nhé. Chị sẽ tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện." Mai An nhìn cô, ánh mắt như có lửa, gật đầu nhẹ. "Cảm ơn chị. Em cũng mong vậy."
Khi Ái
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Bóng Đêm Thức Tỉnh
5,840 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bóng Ma Từ Quá Khứ
7,071 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ánh Sáng Từ Bóng Tối
5,692 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Thú Tội Đêm Khuya
6,473 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Gọi Từ Quá Khứ
10,408 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ánh Sáng Từ Phía Cũ
6,899 từ
🔒 Đăng nhập
12
Khu Rừng Đom Đóm
6,400 từ
🔒 Đăng nhập
13
Vườn Lan Chết Chóc
5,496 từ
🔒 Đăng nhập
14
Kẻ Gieo Nguyền
9,377 từ
🔒 Đăng nhập
15
Dấu Vết Độc Dược
8,462 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưới Tơ Giăng Mắc
13,226 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vết Nứt Thời Gian
7,432 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hồi Kết: Lời Nguyền Tan Vỡ
4,105 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?