Tiếng còi báo động xé tan màn đêm, không phải tiếng xe cấp cứu quen thuộc mà là một âm thanh xé nát tâm can, như tiếng khóc của thành phố. Hà Nội chìm trong hỗn loạn. Từng mảnh thiên thạch rực lửa xé toang bầu trời, rơi xuống như những giọt nước mắt tử thần.
Tên tôi là An Hạ, 24 tuổi, một cô gái văn phòng bình thường. Giờ đây, tôi đang co mình dưới gầm bàn trong căn hộ chung cư cũ kỹ ở Khâm Thiên, hơi thở nghẹn ứ. Mẹ và em trai tôi, Tuấn, mất tích từ chiều. Bố tôi, sĩ quan quân đội, đã đi làm nhiệm vụ từ sáng sớm. Tiếng đổ vỡ, tiếng la hét vọng lên từ phía dưới, xen lẫn tiếng gầm gừ quái dị.
Rầm!
Một vật nặng xuyên qua trần nhà tầng trên, tạo ra một lỗ hổng lớn. Bụi vôi và mảnh vụn rơi lả tả. Một tiếng hú ghê rợn vang lên, không phải của người. Tôi nín thở, bám chặt vào chân bàn.
Bóng tối chập chờn. Ánh đèn đường chớp tắt. Cả thành phố như một con thú bị thương, gào thét trong đau đớn. Tôi nhớ lại bản tin chiều nay: "Vật thể lạ ngoài không gian va chạm với Trái Đất. Các chuyên gia khuyến cáo người dân ở trong nhà." Không ai biết đó là khởi đầu của địa ngục.
Tôi bò ra khỏi gầm bàn, tim đập như trống bỏi. Mùi khét lẹt, mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Tôi phải tìm mẹ và Tuấn. Phải tìm bố. Ánh mắt tôi lướt qua ba lô cứu sinh đã chuẩn bị từ trước: vài hộp mì tôm, nước đóng chai, dao gấp, bật lửa. Mớ vật dụng vô nghĩa trong một thế giới đảo điên.
Đến cửa, tôi khựng lại. Tiếng cào cấu dữ dội bên ngoài. Một bóng người loạng choạng đi qua khe hở cửa chính, da thịt nhợt nhạt, ánh mắt đỏ ngầu. Nó không phải người. Nó là một con quái vật, một xác sống bị điều khiển bởi thứ virus đến từ thiên thạch. Miệng nó há hốc, một giọt dịch màu xanh lục chảy ra, nhỏ xuống sàn gỗ. Tiếng gầm gừ vang vọng, như lời chào đón đến thế giới mới. Thế giới của sự chết chóc.
Tôi lùi lại, va vào tủ lạnh. Tiếng động nhỏ bé nhưng đủ để thu hút sự chú ý của nó. Đầu nó từ từ quay lại, ánh mắt rực lửa khóa chặt vào tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi biết, cuộc sống của tôi đã kết thúc. Hoặc, một cuộc chiến sinh tồn mới đã bắt đầu.
