Làn hơi lạnh lẽo của nước mưa hòa cùng mùi khét lẹt của xăng dầu, quấn lấy cô như một tấm màn tang thương. Ánh lửa bập bùng từ chiếc xe hơi đang biến dạng thành một khối kim loại méo mó, chiếu rọi khuôn mặt bầm dập, nhem nhuốc của cô. Cố gắng hết sức, cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào tấm kính đã nứt vỡ, nơi đứa con trai bé bỏng của cô, Thiên An, nằm bất động. Thằng bé... thằng bé không còn thở nữa.
"Mẹ..." Một tiếng thều thào yếu ớt.
Không! Không phải Thiên An! Là Thiên Ân, con gái cô, đang bị kẹt trong đống sắt vụn phía sau. Máu tươi thấm đẫm chiếc váy trắng, đôi mắt cô bé mở to, nhưng ánh nhìn đã hóa thành vô định. Cô muốn gào thét, muốn chạy đến, nhưng toàn thân cô như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh.
Giữa màn đêm hỗn loạn, một bóng người xuất hiện. Không ai khác chính là chồng cô, Trần Hạo. Anh ta chậm rãi bước đến, ánh mắt không một tia thương xót, thậm chí còn ánh lên vẻ thỏa mãn đến ghê tởm. Bên cạnh anh ta là cô em gái nuôi của cô, Hạ Mẫn, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây vặn vẹo trong nụ cười đắc thắng.
"Đừng trách chị dâu, Diệp Anh. Chị chỉ là vật cản đường thôi." Hạ Mẫn thì thầm, giọng nói ngọt ngào thường ngày nay lạnh lẽo như băng. "Công ty, tài sản, cả Trần Hạo... tất cả là của em."
Trần Hạo cúi xuống, thì thầm vào tai cô, từng lời như những lưỡi dao đâm thẳng vào tim: "Cô biết không, Diệp Anh? Chính tôi đã đổ xăng, chính tôi đã cắt phanh xe. Tất cả là vì cô quá ngu ngốc, quá tin người. Con của chúng ta... chúng chỉ là thứ cản trở."
Đau đớn! Căm hận! Cô muốn xé nát hai con người ghê tởm này. Nhưng cơ thể cô đã bị lửa thiêu rụi, chỉ còn lại sự bất lực. Hơi thở ngày càng yếu ớt, cô cảm nhận linh hồn mình đang thoát ly khỏi thể xác. Hình ảnh cuối cùng cô nhìn thấy là nụ cười man rợ của Trần Hạo và Hạ Mẫn, cùng với biển lửa nhấn chìm hai đứa con vô tội của cô.
"Nếu có kiếp sau..." Cô thề, giọng nói tắt nghẹn trong cổ họng. "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ khiến các ngươi... sống không bằng chết!"
...
Giật mình tỉnh giấc, Diệp Anh hít một hơi thật sâu. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi. Cô đang nằm trên giường bệnh, trắng xóa và xa lạ. Cửa sổ hé mở, ánh nắng chói chang của buổi sáng sớm đầu mùa hạ rọi vào. Cảm giác ấm áp lạ thường, không phải cái lạnh lẽo của cái chết.
