Tiếng chuông điện thoại đổ dồn, xé toạc màn đêm đặc quánh. Uyên giật mình, vội vã tắt chuông, lo sợ đánh thức đứa bé đang say ngủ trong lòng. Cô ghé tai vào điện thoại, giọng nói run rẩy từ đầu dây bên kia vang lên: "Bên tôi... bên tôi không ổn... Zombie... khắp nơi... Chạy đi!..." Tiếng hét cuối cùng bị bóp nghẹt bởi một âm thanh ghê rợn, như xương cốt bị nghiền nát, rồi im bặt. Uyên buông thõng điện thoại, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không vô định. Ngoài kia, cả Sài Gòn đang chìm trong hỗn loạn.
Chỉ vài giờ trước, mọi thứ còn bình yên đến lạ thường. Giờ đây, chỉ còn tiếng la hét, tiếng đổ vỡ và mùi máu tanh nồng nặc len lỏi qua khe cửa. Con gái cô, bé An, mới ba tuổi, vẫn đang cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, hơi thở đều đặn. Uyên áp má vào trán con, cảm nhận hơi ấm mong manh. Đó là tất cả những gì cô còn lại. Chồng cô, anh Hùng, đã đi công tác ở Hà Nội. Cả tuần nay, liên lạc hoàn toàn bị cắt đứt. Cô biết, anh đã mất. Cái cảm giác trống rỗng tột cùng khiến tim cô đau nhói, nhưng không có thời gian để đau buồn. Cô phải sống, và phải bảo vệ An.
Một tiếng đập cửa rầm rầm khiến Uyên giật bắn mình. Tiếng gầm gừ khô khốc từ bên ngoài vọng vào, cùng với mùi hôi thối đặc trưng của xác chết đang phân hủy. Cô biết đó là gì. Chúng đã đến. Căn hộ tầng 5, khu chung cư cũ kỹ, tưởng chừng an toàn, giờ đây lại trở thành chiếc hộp tử thần. Uyên vớ lấy con dao thái thịt duy nhất trong bếp, tay nắm chặt đến trắng bệch. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ bé, ánh mắt tuyệt vọng. Thức ăn chỉ còn đủ cho hai mẹ con cầm cự thêm một ngày. Nước sạch cũng cạn. Tinh thần của cô đang bị bào mòn từng chút một.
An bỗng cựa mình, đôi mắt to tròn mở ra nhìn mẹ. "Mẹ ơi... con đói..." Giọng nói ngây thơ như một nhát dao đâm vào tim Uyên. Cô cúi xuống ôm chặt con, nước mắt lăn dài. "An ngoan, mẹ sẽ tìm đồ ăn cho con." Tiếng đập cửa càng lúc càng dữ dội hơn, cánh cửa gỗ bắt đầu lung lay. Uyên biết mình không thể ở đây thêm nữa. Cửa sổ là lựa chọn duy nhất. Tầng 5... quá cao. Nhưng không còn cách nào khác. Cô nhìn xuống con hẻm nhỏ bên dưới, nơi bóng tối bao trùm, và những cái bóng lờ mờ di chuyển. Cô ôm An thật chặt, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Mẹ ơi, con sợ..." An thút thít. Uyên hôn lên trán con, giọng nói kiên định: "Đừng sợ, An. Có mẹ ở đây. Chúng ta sẽ sống." Cô mở hé cửa sổ, luồng khí lạnh và mùi tử khí ập vào. Bên ngoài, thành phố đã biến thành một nghĩa địa khổng lồ.
