Tiếng gầm gừ, không phải của xe cộ, mà của thứ gì đó lớn hơn nhiều, xé toạc màn đêm vĩnh cửu. Tôi bám chặt vào khung cửa sổ nứt vỡ của căn hộ chung cư cũ kỹ ở Sài Gòn, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đã ba tháng rồi, kể từ cái ngày mà mặt trời biến mất, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc và những cơn mưa axit xé da thịt. Sài Gòn, thành phố không ngủ, giờ đây đã trở thành một nghĩa địa khổng lồ dưới lớp tro bụi và bóng đêm.
Bên ngoài, Landmark 81, biểu tượng một thời, chỉ còn là một bóng đen lờ mờ, vươn cao đơn độc giữa biển xác xơ. Tôi nghe tiếng khóc thét từ tầng dưới, tiếng chân người chạy loạn xạ, rồi im bặt. Lại thêm một người nữa. Hay là cả gia đình?
"Cẩn thận, chị hai!" Giọng Hải, em trai tôi, khẽ thì thầm. Thằng bé gầy gò, xanh xao vì thiếu ăn, ánh mắt luôn đầy sự lo lắng. Nó đang cạy nắp một hộp pate đã quá hạn sử dụng từ lâu. Mùi tanh tưởi bốc lên, nhưng đây là bữa ăn duy nhất chúng tôi có.
Tôi quay lại, cố nặn ra một nụ cười trấn an. "Không sao đâu, Hải. Chị nghe tiếng chó hoang thôi." Giọng tôi lạc đi, khô khốc. Tôi biết đó không phải chó. Đó là “Kẻ Săn Đêm”, những sinh vật đột biến gớm ghiếc, có thể là người, có thể là thú, lang thang tìm kiếm con mồi.
Đột nhiên, một tiếng động mạnh vang lên từ hành lang. Cửa căn hộ đối diện bị bật tung. Tiếng la hét của một người phụ nữ xen lẫn tiếng gầm ghừ quen thuộc. Hải đánh rơi hộp pate, đôi mắt nó mở to vì sợ hãi. Chúng tôi nín thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều như một tiếng trống vang dội trong sự im lặng chết chóc.
Tôi rút con dao bếp cùn ra, nắm chặt. Ba tôi đã dạy tôi cách sinh tồn, cách chiến đấu. Nhưng ông đã ra đi trong cơn mưa axit đầu tiên, cố gắng tìm nước cho chúng tôi. Mẹ tôi thì... tôi không dám nghĩ đến. Giờ đây, chỉ còn tôi và Hải.
Tiếng bước chân nặng nề, lạch bạch, đang tiến về phía căn hộ của chúng tôi. Kẻ Săn Đêm. Chúng đã đánh hơi thấy mùi. Cửa chính của chúng tôi không khóa, chỉ là một cánh cửa gỗ ọp ẹp. Tôi biết, nó không thể chống đỡ được bao lâu.
Hải run rẩy kéo tay áo tôi. "Chị hai, chúng ta làm gì bây giờ?"
Ánh mắt tôi quét quanh căn phòng tối tăm. Không có lối thoát. Chỉ có một lựa chọn.
