Tiếng chuông điện thoại xé tan màn đêm yên tĩnh, lôi kéo Thượng úy Thiên Di ra khỏi giấc ngủ chập chờn, hỗn độn bởi những mảnh ghép vụ án chưa thành hình. Đồng hồ báo thức trên điện thoại, số 2:17 AM hiện lên rõ mồn một. Cô khẽ rít lên, mùi cà phê đen còn vương trên đầu lưỡi từ tối qua nay hóa đắng chát. Họng khô khốc. Cô với tay lấy ly nước lọc đặt cạnh giường, thứ nước đã nguội lạnh. Bên kia đầu dây, giọng Thiếu úy Phan Anh gấp gáp, pha lẫn chút sợ hãi: “Chị Thiên Di, có vụ mới… ở hẻm 274, Xóm Chiếu, Quận 4. Nghi là… nạn nhân thứ ba.”
"Quận 4." Thiên Di lẩm bẩm, một vị trí không hề ngẫu nhiên, hay chỉ là sự trùng hợp rợn người của kẻ thủ ác? Cô nheo mắt trong bóng tối, hình ảnh con hẻm ngoằn ngoèo, ẩm thấp hiện lên trong tâm trí. Hẻm Xóm Chiếu, nổi tiếng với những quán ốc đêm và những căn nhà phố san sát, nay lại trở thành sân khấu cho một bi kịch mới. Cô vươn vai, khớp xương kêu răng rắc. Đôi mắt thâm quầng dưới quầng mi mỏng manh, dấu hiệu của những đêm dài mất ngủ, ám ảnh bởi cái chết và những câu hỏi không lời đáp. Mùi oải hương từ chiếc gối nằm vẫn không đủ sức xoa dịu những sợi thần kinh đang căng như dây đàn. Chiếc áo thun cotton màu xám và quần jean xanh quen thuộc được khoác vội. Cô thậm chí còn không kịp chải gọn mái tóc đen dài, buộc hờ bằng một sợi dây chun. Đôi bốt da đã sờn mũi vì những lần chạy vội trên hiện trường lạnh lẽo.
Mưa Sài Gòn rả rích từ chiều, giờ đã chuyển mình thành một cơn mưa lớn, xối xả đập vào kính xe. Chiếc taxi Grab chạy xuyên đêm, ánh đèn đường nhòe đi sau lớp nước. Bên ngoài cửa sổ, những vệt sáng từ các biển hiệu quảng cáo, từ ánh đèn pha xe cộ hòa vào nhau như những nét vẽ trừu tượng trên tấm canvas ẩm ướt của màn đêm. Hương vị đặc trưng của Sài Gòn sau cơn mưa – mùi ẩm mốc của đất, mùi dầu xe, mùi khói thuốc hòa lẫn trong hơi nước – tràn vào khoang xe qua khe cửa sổ hé mở. Thiên Di nhìn xuống bản đồ trên điện thoại, chấm đỏ nhấp nháy ở hẻm Xóm Chiếu. Cô nhẩm tính quãng đường và thời gian, trong đầu đã bắt đầu phác thảo sơ đồ hiện trường, vị trí các căn nhà xung quanh, hướng camera an ninh khả dĩ. Tay cô siết chặt chiếc vòng bạc đơn giản trên cổ tay, một thói quen mỗi khi căng thẳng.
Khi xe dừng lại cách hiện trường khoảng hai trăm mét, con hẻm đã bị phong tỏa. Dây cảnh giới màu vàng chắn ngang lối vào, dưới ánh đèn pha xe cảnh sát, phát ra thứ ánh sáng nhấp nháy ghê rợn. Tiếng còi hú xa xa, tiếng bước chân vội vã trên nền đá ướt, tiếng những mệnh lệnh khô khan của cảnh sát, và đâu đó là tiếng nức nở nghẹn ngào của một người phụ nữ. Thiên Di biết, đó là âm thanh quen thuộc của sự mất mát. Mùi tanh nồng của máu và mùi tanh nồng của bùn đất sau mưa quyện vào nhau, đánh thẳng vào khứu giác nhạy bén của cô. Cô lách mình qua đám đông hiếu kỳ đang cố gắng nhìn trộm, một số người cầm điện thoại quay video, một số khác thì thì thầm bàn tán. Ánh mắt Thiên Di quét qua từng gương mặt, cố gắng tìm kiếm một tia bất thường, một ánh nhìn lẩn tránh, nhưng tất cả chỉ là sự tò mò pha lẫn sợ hãi thuần túy. "Lại một nạn nhân vô tội?" Cô nghe một giọng nói thều thào.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thiếu úy Phan Anh, chàng trai trẻ với mái tóc còn ướt sũng nước mưa, vội vã chạy đến khi thấy Thiên Di. Gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt căng thẳng: "Chị Thiên Di! Lại là hoa lưu ly." Anh nói, giọng run run, chỉ tay về phía sâu hơn trong hẻm. Thiên Di gật đầu, không nói gì. Cô đã biết trước điều đó. Hai vụ án trước, cô bé sinh viên tên Khánh Linh và anh nhân viên giao hàng tên Tấn Đạt, đều có một bông hoa lưu ly đặt trên ngực. Đó là dấu hiệu đặc trưng của kẻ giết người, một chữ ký rợn người khắc sâu vào trí óc cô.
Hiện trường là một ngách hẻm nhỏ, sâu hun hút, nằm khuất sau những hàng quán đã đóng cửa im lìm. Nạn nhân nằm sấp, thân người co quắp giữa vũng nước mưa và bùn đất. Ánh sáng đèn pin của đội pháp y rọi xuống, tạo nên những bóng hình méo mó trên tường. Mùi tanh của máu giờ đã rõ ràng hơn, hòa với mùi hóa chất sát trùng yếu ớt từ chiếc xe cấp cứu vừa rời đi. Thượng úy Hùng, người đội trưởng dày dặn kinh nghiệm, đang đứng đó, gương mặt sạm đi vì mệt mỏi và tức giận. "Thiên Di, cô đến rồi." Ông khẽ gật đầu, ánh mắt nặng trĩu. "Nạn nhân là Trần Thị Lan, 28 tuổi, giáo viên mầm non. Hơn hai giờ sáng, hàng xóm nghe tiếng chó sủa dữ dội rồi thấy cô ấy... nằm đây." Giọng ông Hùng trầm đục, ẩn chứa sự bất lực. Ông đưa cho cô một tập hồ sơ in vội, giấy còn hơi ẩm.
Thiên Di không vội xem hồ sơ. Cô bước chậm rãi, cẩn trọng từng bước, tránh làm xáo trộn bất kỳ chi tiết nào. Đôi mắt cô như radar, quét qua từng viên gạch lát đường, từng vết chân trên nền đất ẩm. Không có dấu hiệu giằng co rõ ràng. Không có vết xước trên mặt đất. Chỉ có vũng nước mưa đang từ từ cuốn trôi những dấu vết. Thi thể cô Lan nằm giữa hẻm, một vũng bùn lớn dưới đầu. Bộ đồ ngủ bằng lụa satin màu xanh ngọc bích của cô đã ướt sũng, dính chặt vào cơ thể. Màu xanh đó, cô thoáng nghĩ, thật đẹp và mong manh. Một bông hoa lưu ly màu xanh tím, vẫn còn tươi rói, nằm ngay ngắn trên ngực cô, như thể một vật trang trí tàn nhẫn. Cô nhìn kỹ hơn vào bông hoa, cánh hoa còn ướt, như vừa được hái. Loại hoa này, khó mà tìm thấy trong chợ đêm.
"Thắt cổ. Dây siết cổ vẫn còn nguyên hiện trường," một nhân viên pháp y trẻ tuổi nói, chỉ vào một sợi dây thừng mảnh, màu trắng ngà, quấn quanh cổ nạn nhân. Sợi dây thừng được thắt bằng một nút thòng lọng đơn giản, nhưng vô cùng chắc chắn. Thiên Di cúi thấp người, ánh mắt tập trung vào sợi dây. Chất liệu của nó khác hẳn sợi dây điện thoại dùng để siết cổ nạn nhân thứ nhất, hay sợi dây nylon của nạn nhân thứ hai. Đây là dây bện thủ công, loại dùng để làm đồ trang trí hoặc trong các cửa hàng bán vật liệu nghệ thuật. "Anh có để ý gì đặc biệt về sợi dây này không?" Thiên Di hỏi, giọng nói điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Không ạ, chỉ là dây thừng bình thường thôi, loại bện từ sợi cotton," người pháp y đáp, có chút bối rối trước ánh mắt dò xét của cô. "Bình thường?" Thiên Di lặp lại, như thể đang cân nhắc một điều gì đó. "Nó có vẻ hơi mới." Cô khẽ nhếch mép.
Thiên Di đứng dậy, đảo mắt nhìn xung quanh. Hẻm 274 này có hai lối ra, một ra đường Xóm Chiếu, một ra con đường nhỏ hơn dẫn ra bờ sông. "Các anh đã kiểm tra camera an ninh khu vực chưa?" Cô hỏi Phan Anh. "Dạ rồi ạ, tất cả các camera từ đầu hẻm Xóm Chiếu đều đang được trích xuất. Nhưng con hẻm này có nhiều ngóc ngách, lại có mấy nhà dân lắp camera tự động mà không kết nối mạng. Khó lắm chị," Phan Anh giải thích, nhìn theo hướng tay Thiên Di chỉ. Cô gật đầu. Đó là vấn đề muôn thuở của những con hẻm Sài Gòn.
Cô lại cúi xuống gần nạn nhân, không phải để xem vết thương, mà để quan sát những chi tiết nhỏ nhặt khác. Đôi giày sandal màu be của cô Lan, đã ngấm nước và lấm bùn, nằm ngay ngắn dưới chân, không hề xê dịch. Một điều kỳ lạ. Nếu có giằng co, giày sẽ văng ra. Điều này cho thấy nạn nhân có thể đã bị khống chế bất ngờ, hoặc không hề có cơ hội chống cự. Móng tay của nạn nhân được cắt tỉa gọn gàng, không có vết tích phản kháng. Trên cổ tay phải của cô Lan, một chiếc đồng hồ điện tử màu trắng, vẫn đang hiển thị đúng 2:05 AM. Nhưng kim giây của nó đã dừng lại. Đây là một chiếc đồng hồ kỹ thuật số, chứ không phải đồng hồ cơ. Một chiếc đồng hồ kỹ thuật số không thể dừng lại như thế, trừ khi pin hết hoặc bị đập mạnh. Nhưng mặt đồng hồ không hề vỡ, và pin của nó thì còn đầy đủ khi được tháo ra để kiểm tra sơ bộ.
"Cô Lan sống ở căn nhà số 274/8," Thượng úy Hùng chỉ vào căn nhà đối diện hiện trường, một căn nhà gác lửng khá cũ kỹ với cánh cửa gỗ màu nâu đã bạc màu. "Người nhà đang ở trong đó, đang cố gắng giữ họ bình tĩnh." Thiên Di ngước nhìn lên những khung cửa sổ đóng kín. Bóng đèn vàng vọt từ bên trong hắt ra. "Họ có nghe thấy gì không?" "Chị gái cô ấy nói là chỉ nghe tiếng chó sủa liên tục, sau đó ra mở cửa thì đã thấy em mình nằm đó. Chị ấy đang ở trên gác lửng."
Thiên Di nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh ẩm, mùi tanh, mùi hoa lưu ly nhẹ nhàng phảng phất. Cô cố gắng sắp xếp lại các mảnh ghép rời rạc trong đầu. Ba nạn nhân, ba phương thức gây án khác nhau (dây điện thoại, dây nylon, dây thừng cotton). Ba địa điểm khác nhau (chung cư mới Quận 2, quán nhậu bình dân Quận Bình Thạnh, hẻm cũ Quận 4). Nhưng chung một dấu hiệu – bông hoa lưu ly. Và tất cả đều là những người bình thường, không có vẻ gì là có thù oán với ai.
"Chị Thiên Di, chị nghĩ sao?" Phan Anh hỏi, cố gắng bắt kịp suy nghĩ của cô. "Tôi nghĩ..." Thiên Di mở mắt, nhìn chằm chằm vào bông hoa lưu ly trên ngực nạn nhân. "Kẻ giết người muốn gửi một thông điệp." Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua những gương mặt cảnh sát đang làm việc, những ánh đèn pin loang loáng, những ngôi nhà im lìm. "Và có lẽ, nạn nhân này, không phải là người ngẫu nhiên nhất." Cô đưa tay chạm nhẹ vào một viên gạch lát đường gần đó, cảm nhận độ trơn trượt của rêu và ẩm ướt của nước mưa. Một chi tiết nhỏ: có một vệt sơn móng tay màu đỏ tươi, gần như không thể nhận ra, dính trên viên gạch. Màu sơn này không giống màu sơn móng tay của cô Lan. Nạn nhân có móng tay trần, được cắt tỉa gọn gàng.
Thiên Di đứng dậy, hướng mắt về phía cửa sổ của căn nhà đối diện. "Anh Hùng, có thể cho tôi nói chuyện với người nhà nạn nhân không?" Giọng cô vang lên dứt khoát, cắt ngang tiếng mưa. "Chắc chắn. Nhưng họ đang rất sốc." Ông Hùng đáp, ánh mắt hiện rõ sự lo ngại. "Không sao. Đôi khi, những chi tiết quan trọng nhất lại nằm trong những lời nói vô tình nhất."
Cô bước vào căn nhà 274/8. Mùi nhang trầm và mùi thuốc lào thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi ẩm mốc cũ kỹ. Căn phòng khách nhỏ hẹp, lỉnh kỉnh đồ đạc, ánh đèn vàng vọt. Một người phụ nữ trung niên, gầy gò, ngồi co ro trên ghế sofa cũ, đang được một sĩ quan cảnh sát nữ an ủi. Đây là chị gái của nạn nhân, chị Thanh. Đôi mắt chị sưng húp, gương mặt đờ đẫn vì khóc. "Chị Thanh, tôi xin lỗi vì đã làm phiền chị vào lúc này." Thiên Di nói, giọng dịu xuống, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao cạo. "Tôi là Thượng úy Thiên Di, đội điều tra đặc biệt. Chị có thể cho tôi biết về cô Lan không?"
Chị Thanh ngước nhìn lên, đôi mắt vô hồn: "Lan… em ấy là giáo viên mầm non. Hiền lành, thương người. Chẳng bao giờ làm mất lòng ai. Hôm nay em ấy về muộn vì ở lại trường làm đạo cụ cho buổi biểu diễn của các cháu. Em ấy nói sẽ về lúc 10 giờ, nhưng đến khuya vẫn chưa thấy. Tôi cứ nghĩ em ấy bận việc gì đó nên ngủ quên ở trường." Chị nức nở. "Đến hơn 2 giờ, con Mực nhà tôi sủa dữ dội quá, tôi mới ra xem thì..."
"Chị có biết cô Lan có bạn trai không? Hay có mâu thuẫn gì với ai không?" Thiên Di hỏi, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Chị Thanh lắc đầu: "Không. Em ấy độc thân. Rất ít bạn bè thân. Chỉ đi làm rồi về nhà. Bạn bè thì có mấy đứa đồng nghiệp, cũng hiền khô à."
"Vậy tối nay, cô Lan có đi đâu khác không, ngoài trường học?" Thiên Di tiếp tục, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc kệ nhỏ cạnh cửa ra vào. Một giỏ mây đựng đầy hoa khô, tỏa ra mùi hương thoang thoảng.
"Không… à, mà có lẽ… Em ấy có nói sẽ ghé qua nhà chị Mai, đồng nghiệp thân thiết ở trường, để lấy bộ vải may cho mấy đứa nhỏ." Chị Thanh ngập ngừng. "Nhà chị Mai cũng gần đây thôi, ở đường Bến Vân Đồn."
Thiên Di khẽ gật đầu, ghi chú vào cuốn sổ tay nhỏ. Bến Vân Đồn không xa Xóm Chiếu. Cô liếc nhìn đồng hồ trên tường, 3:30 AM. Đêm đã về khuya, nhưng vụ án lại mới bắt đầu. Bỗng, cô thấy một bức ảnh nhỏ trên kệ. Trong ảnh, cô Lan tươi cười rạng rỡ, cầm trên tay một bó hoa lưu ly. Nụ cười đó, Thiên Di nghĩ, thật đẹp, và giờ đã tắt lịm.
Rời khỏi nhà nạn nhân, Thiên Di quay lại hiện trường, nơi đội pháp y vẫn đang làm việc. Cô lặng lẽ đi đến chỗ Thiếu úy Phan Anh đang ngồi ghi chép. "Phan Anh, cậu có biết về loài hoa lưu ly không?"
Phan Anh ngước lên: "Dạ, hoa Forget-me-not, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu, sự nhớ nhung, hoặc lời hứa không bao giờ quên ạ."
Thiên Di nhìn vào bông hoa màu xanh tím trên ngực nạn nhân. "Vậy thì, kẻ giết người này, hắn không đơn thuần là giết người. Hắn muốn nhắc nhở ai đó. Hoặc gửi một lời nhắn."
"Nhưng ba nạn nhân đều không có điểm chung nào rõ ràng, ngoại trừ bông hoa. Họ không quen biết nhau, không làm cùng ngành nghề, không có mối liên hệ nào trên mạng xã hội." Phan Anh nói, vẻ bối rối.
"Đó là điều chúng ta được thấy," Thiên Di thì thầm, ánh mắt lướt qua những chi tiết nhỏ đang được thu thập. "Nhưng còn những điều chúng ta không thấy?"
Cô đứng thẳng dậy, nhìn về phía xa, nơi ánh đèn lung linh của thành phố Sài Gòn vẫn rực rỡ dưới màn mưa. Mùi tanh của máu vẫn không tan. Mùi hoa lưu ly vẫn ám ảnh. Cô quay sang Phan Anh, ánh mắt đầy kiên định: "Cậu hãy kiểm tra tất cả các cửa hàng bán vật liệu thủ công, vật liệu nghệ thuật trong khu vực này, đặc biệt là những nơi bán loại dây thừng cotton này. Đồng thời, tìm hiểu về nguồn gốc của hoa lưu ly trong thành phố. Nó không phải loài hoa phổ biến để bán dạo." Cô dừng lại, trầm ngâm một lát. "Và kiểm tra kỹ lưỡng lịch sử chuyển khoản ngân hàng của Trần Thị Lan, tất cả các giao dịch nhỏ nhất trong sáu tháng qua. Không bỏ sót bất cứ khoản tiền nào."
Phan Anh gật đầu, lập tức lấy điện thoại ra ghi chú. Thiên Di lại hướng mắt về phía thi thể nạn nhân. Tay cô bất giác siết chặt chiếc vòng bạc trên cổ tay. Cô nhìn xuống vệt sơn móng tay màu đỏ trên viên gạch. Vô tình? Hay hữu ý? Trong lúc đó, một sĩ quan cảnh sát vừa thu giữ chiếc điện thoại của nạn nhân từ đội pháp y, đưa cho Thiên Di. "Đây là điện thoại của nạn nhân, Thượng úy. Đã tắt nguồn khi chúng tôi tìm thấy."
Thiên Di cầm lấy chiếc điện thoại, vỏ điện thoại đã ngấm nước. Cô lật mặt sau, khe khẽ vuốt ve lớp vỏ nhựa trơn bóng. Phía dưới, một vết xước mờ, nhưng khá sâu, chạy dài từ gần camera xuống phía giữa thân máy. Vết xước này… cô cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
Cô bật nguồn điện thoại. Màn hình sáng lên
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mối Nối Vô Hình
7,692 từ
🔒 Đăng nhập
7
Khi Màn Che Sụp Đổ
8,880 từ
🔒 Đăng nhập
8
Sợi Dây Vô Hình
11,235 từ
🔒 Đăng nhập
9
Bóng Ma Giờ Định Mệnh
7,962 từ
🔒 Đăng nhập
10
Khúc Nhạc Tử Thần
8,809 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tiếng Vọng Của Ký Ức
10,310 từ
🔒 Đăng nhập
12
Vòng Lặp Lúc 2:17
7,541 từ
🔒 Đăng nhập
13
Nụ Cười Sau Lưng
8,497 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khoảnh Khắc Vỡ Ốp
7,782 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lớp Vỏ Vĩnh Hằng
6,406 từ
🔒 Đăng nhập
16
Kẻ Thao Túng Trong Bóng Đêm
9,225 từ
🔒 Đăng nhập
17
Màn Kịch Đêm Cuối
6,915 từ
🔒 Đăng nhập
18
Màn Sương Đen Che Phủ Thủ Thiêm
12,393 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lằn Ranh Mỏng Manh Của Ánh Sáng
10,634 từ
🔒 Đăng nhập
20
Mặt Nạ Cuối Cùng
10,533 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?