Tiếng chuông chùa Thiên Ân vọng lại, kéo theo làn khói hương là là tan vào không khí bảng lảng mùi trầm. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rặng tre sau am tự, hắt lên mái ngói rêu phong một sắc cam cháy. Giữa sân, một thân ảnh vận áo cà sa xám tro đứng lặng, tay lần chuỗi hạt. Ngón tay thon dài, xương xẩu nổi rõ, nhẹ nhàng miết từng hạt, như đang đếm từng khắc thời gian trôi.
Hắn tên Tịnh Trần. Cái tên tựa sương khói, tựa cõi hư vô mà hắn chọn cho mình mười năm trước, khi gạt bỏ bụi trần, cắt tóc đi tu. Không ai biết quá khứ hắn là gì, chỉ biết một thư sinh áo trắng, mắt tựa hồ thu, tóc dài như thác, một ngày nọ bỗng xuất hiện trước cổng chùa, xin quy y. Thiếu niên năm ấy hai mươi, giờ đã là trụ trì ba mươi. Gương mặt vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thăm thẳm, chứa đựng cả một bể cô tịch.
Bỗng, tiếng bước chân vội vã phá tan tĩnh mịch. Một tiểu hòa thượng trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt, chạy đến, thở hổn hển: “Sư phụ... sư phụ ơi, có người tìm!”
Tịnh Trần khẽ nhướng mày. Khách viếng chùa thường là người già tìm bình yên, hoặc thanh niên cầu duyên. Hắn không mấy khi tiếp khách. "Ai?"
"Dạ... là một vị công tử. Ăn mặc sang trọng, lại có vệ sĩ đi kèm. Nói là... muốn gặp riêng sư phụ." Tiểu hòa thượng dè dặt nhìn Tịnh Trần. “Hắn ta còn mang theo... một bức họa.”
Bức họa? Tịnh Trần khựng lại, ngón tay ngừng lần chuỗi hạt. Lòng hắn bỗng dấy lên một dự cảm lạ lùng, như có gì đó sắp xé toạc bức màn bình yên mà hắn đã dày công dệt nên mười năm qua. Hắn gật đầu, "Để hắn vào."
Trong chánh điện, ánh nến lung linh hắt bóng một nam nhân cao lớn. Hắn đứng quay lưng lại, vóc dáng vạm vỡ, áo gấm đen tuyền thêu hoa văn ẩn, toát lên vẻ quyền quý nhưng lạnh lùng. Hắn không nói gì, chỉ im lặng ngắm nhìn pho tượng Phật từ bi. Tóc hắn búi cao, cài trâm ngọc, toát lên khí chất vương giả.
Tịnh Trần bước vào. Hương trầm quyện trong không khí. "Thí chủ tìm bần tăng?" Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
Nam nhân khẽ xoay người. Ánh nến chiếu rọi gương mặt hắn. Một gương mặt góc cạnh, đôi mắt sắc như dao, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng. Vẻ lạnh lùng tan biến khi hắn nhìn thẳng vào Tịnh Trần, thay vào đó là một tia phức tạp, vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa căm hờn vừa đau đớn.
