Mùi máu tanh và thuốc tẩy bốc lên nồng nặc, hòa quyện với tiếng cười khẩy của người phụ nữ tôi gọi là chị gái. Ánh đèn phòng thí nghiệm chói chang như muốn khoét rỗng đôi mắt đã mờ đi vì độc tố. Tim tôi, Lý Hiểu Phong, đang đập những nhịp cuối cùng, yếu ớt và vô vọng.
"Khụ... tại sao...?" Tôi thều thào, máu trào ra khóe môi.
Lý Ngọc Hà, em gái cùng cha khác mẹ, người tôi đã dốc hết tâm can để bảo vệ, giờ đây đứng đó, lạnh lùng như một pho tượng đá. Cô ta vuốt ve gò má người đàn ông bên cạnh – Trịnh Hạo, chồng tôi.
"Tại sao ư? Chị ngây thơ thật đấy, Hiểu Phong. Công ty MetaDream, cổ phần của bố, tất cả đều là của em. Chị chỉ là kẻ ngáng đường." Giọng Lý Ngọc Hà thánh thót, từng lời như những nhát dao đâm thẳng vào lồng ngực tôi.
Trịnh Hạo, kẻ tôi đã yêu hơn mười năm, nhìn tôi bằng ánh mắt ghẻ lạnh. "Em quá yếu đuối, Hiểu Phong. Không xứng đáng với cơ hội này. Ngọc Hà thông minh hơn, sắc sảo hơn. Cô ấy mới là người có thể đưa MetaDream lên tầm cao mới."
Đau đớn. Phẫn nộ. Căm hờn. Tôi đã dốc toàn bộ tuổi trẻ, tài năng để xây dựng MetaDream từ con số không, biến nó thành đế chế công nghệ thực tế ảo hàng đầu. Tôi đã nghĩ, tôi đã có tất cả: sự nghiệp, tình yêu, gia đình. Nhưng tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu, mà tôi là con rối bị điều khiển.
Thuốc độc ngấm vào từng mạch máu, kéo tôi xuống vực sâu của cái chết. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy là nụ cười đắc thắng của Lý Ngọc Hà và ánh mắt khinh miệt của Trịnh Hạo.
"Nếu có kiếp sau... ta nhất định... sẽ khiến các ngươi... trả giá gấp vạn lần!"
Cơn co giật cuối cùng ập đến. Mắt tôi khép lại.
...
"Ting! Hệ thống khởi động."
Một giọng nói điện tử vang lên trong đầu, lạnh lùng và xa lạ. Tôi mở mắt. Không phải trần nhà quen thuộc, mà là một khoảng không vô định với những dòng code xanh lam chạy lướt.
