Tiếng còi xe cảnh sát xé tan màn đêm quận 4, vọng vào tận con hẻm nhỏ ẩm ướt mùi nước cống. Đại úy Lê Duy An, 32 tuổi, tóc rối bời dưới ánh đèn pha chói mắt, đứng nhìn xuống vũng máu đỏ sẫm. Mưa phùn lất phất làm loãng đi sắc màu ghê rợn, nhưng không thể xóa đi gương mặt bàng hoàng của nạn nhân. Trần Việt Anh, một lập trình viên trẻ, bị đâm nhiều nhát, thi thể nằm nghiêng bên cạnh một chiếc xe máy điện đổ nát. Một túi ni lông đựng đầy vỏ ốc vít vương vãi khắp nơi.
“Tử vong khoảng 2 tiếng trước, Đại úy,” bác sĩ pháp y Mai Hoa, đeo khẩu trang kín mít, giọng nói trầm tĩnh. “Vết đâm chính xác, không có dấu hiệu phản kháng. Có vẻ là một vụ giết người chuyên nghiệp.”
Duy An cúi xuống, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng chi tiết. Anh thấy một vết xước mờ trên cổ tay nạn nhân, như thể có gì đó đã quẹt qua. Rồi một mùi hương thoảng qua, nhẹ nhàng nhưng ám ảnh, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất. Mùi hoa súng. Mùi hương anh đã ngửi thấy ba năm trước, tại hiện trường vụ án mất tích bí ẩn của nữ sinh Nguyễn Thị Hà. Một vụ án chưa bao giờ có lời giải.
“Thấy gì không, An?” Thiếu úy Bích Ngọc, đồng nghiệp trẻ của anh, hỏi. Cô đang cẩn thận chụp ảnh từng góc.
Duy An không trả lời, chỉ nhắm mắt lại, hít sâu. Mùi hoa súng. Không phải mùi nước hoa phổ biến, mà là mùi hương đặc trưng của loài hoa súng tím thường nở ở ao hồ. Ai lại dùng mùi hương này? Và tại sao nó lại xuất hiện ở đây, trong một con hẻm bê tông ngột ngạt? Anh mở mắt, nhìn vào túi ni lông đựng vỏ ốc vít. Một vài chiếc ốc vít còn mới tinh, lấp lánh dưới ánh đèn. Anh nhặt một chiếc lên, xoay xoay giữa các ngón tay. Vết khắc trên đầu ốc là hình một con chim ưng nhỏ, bay lượn.
“Kiểm tra camera an ninh quanh đây,” Duy An ra lệnh, giọng nói căng thẳng. “Đặc biệt là camera của cửa hàng tiện lợi 7-Eleven cuối hẻm. Xem có ai khả nghi xuất hiện trong khoảng thời gian từ 10 giờ tối đến nửa đêm không.”
Bích Ngọc gật đầu, bắt đầu ghi chép. Duy An lại nhìn xuống nạn nhân, đôi mắt anh nheo lại. Kẻ giết người này… đang muốn gửi một thông điệp? Hay là một lời thách thức? Mùi hoa súng không thể là trùng hợp. Anh biết rõ điều đó. Cái chết của Trần Việt Anh, và mùi hương quen thuộc, đột nhiên kéo anh trở lại bóng ma của quá khứ. Lẽ nào, vụ án năm xưa... đã quay lại?
