Mười tám năm cuộc đời, tôi chưa từng tin vào định mệnh. Cho đến ngày ánh nắng đó xuyên qua kẽ lá, đổ bóng lên tôi. Nó không chói chang như mọi khi, mà dịu dàng, như một lời thì thầm.
Tôi là Trần Thanh Hiên, sinh viên năm hai ngành Văn học, chuyên gia về những góc khuất trong thư viện, ám ảnh với mùi giấy cũ và cái lạnh của điều hòa. Thế giới của tôi gói gọn trong mấy trăm trang sách và tách trà Earl Grey buổi sáng. Cho đến khi hắn xuất hiện.
Hắn là Lục Tùng Lâm, cái tên đã nói lên tất cả: mạnh mẽ, hoang dại và rực rỡ như rừng cây đón nắng. Chủ tịch câu lạc bộ Bóng rổ, với nụ cười làm tan chảy cả khối băng Vĩnh Cửu ở Nam Cực, và đôi mắt sâu hút như chứa cả dải ngân hà. Hắn là một đóa hướng dương, tôi chỉ là giọt sương mai cố chấp bám víu trên cánh hoa.
Buổi chiều định mệnh ấy, tôi đang cắm cúi ở góc quen trong thư viện, cố gắng dịch một đoạn thơ cổ Anh ngữ. Tiếng bước chân mạnh mẽ, dứt khoát xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Tôi nhíu mày, định ngẩng đầu lườm kẻ phá bĩnh. Nhưng khi ánh mắt chạm vào hắn, cả thế giới của tôi bỗng nhiên... im lặng.
Lục Tùng Lâm đứng đó, một tay vịn vai cô gái tóc vàng hoe đang cười khúc khích, tay kia cầm quyển sách "Truyện Kiều" mà tôi vừa trả. Hắn thoáng nhìn tôi, đôi mắt màu hổ phách lướt qua, không một chút dừng lại. Nhưng chỉ thế thôi, đủ để tim tôi lỡ một nhịp.
"Chào anh, Tùng Lâm," cô gái kia nũng nịu. "Em đi trước nhé."
Hắn gật đầu, khóe môi khẽ cong lên. Nụ cười ấy, như tia nắng đầu hạ, chạm vào tôi, khiến giọt sương mai trong tôi bốc hơi.
Hắn đặt quyển sách lên bàn tôi, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cello vang lên: "Cậu Hiên? Giám đốc thư viện nhờ tôi chuyển quyển này cho cậu. Có vẻ cậu đã quên."
Tôi ngẩng phắt dậy, mặt nóng bừng. Quả thật, tôi đã vội vàng đến nỗi quên béng quyển "Đạo Đức Kinh" bản cổ mà tôi cần cho bài tiểu luận.
"À... ừm... cảm ơn." Giọng tôi lạc đi, khô khốc.
Hắn nhìn tôi, ánh mắt khẽ dừng lại trên vệt mực trên má tôi. Hắn cười, một nụ cười thật tươi, lộ ra hàm răng trắng đều. "Không có gì. Lần sau cẩn thận hơn nhé, 'giọt sương mai'."
