Sự kinh hoàng bắt đầu vào ngày thứ Năm, khi xác của Nguyễn Hoàng Đức được tìm thấy giữa một biển hoa cúc trắng, trải dài từ ngưỡng cửa căn penthouse sang trọng của anh ta ở quận 2, thành phố Hồ Chí Minh, cho đến tận ban công lộng gió nhìn ra sông Sài Gòn. Căn hộ tầng 25, với nội thất tối giản hiện đại và những tấm kính lớn phản chiếu ánh đèn đô thị lấp lánh, giờ đây chìm trong một thứ màu trắng tinh khiết đến rợn người. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua những tấm rèm lụa mỏng, hắt lên hàng ngàn cánh hoa mỏng manh, khiến không gian vừa lãng mạn vừa u ám đến ám ảnh.
Bác sĩ Ái Vy, 30 tuổi, điều tra viên pháp y kiêm chuyên gia phân tích hiện trường, chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, tiếng đế giày da thấp khẽ chạm vào sàn gỗ cao cấp. Mùi hoa cúc nồng nàn, ngọt ngào đến nghẹt thở, quyện với mùi tanh của máu và mùi thuốc khử trùng loang thoảng, tạo thành một hỗn hợp khó chịu len lỏi vào từng tế bào khứu giác. Cô khẽ đẩy gọng kính vàng trên sống mũi, đôi mắt nâu sẫm lướt qua mọi thứ với tốc độ đáng kinh ngạc. Tóc cô búi cao gọn gàng, vài sợi tóc mai lưa thưa thoát ra khỏi búi. Bộ vest đen vừa vặn càng làm tôn lên vẻ chuyên nghiệp, lạnh lùng. Ái Vy không mang găng tay ngay lập tức. Cô có thói quen cảm nhận không khí, nhiệt độ, độ ẩm, và thậm chí cả sự rung động nhẹ nhất của sàn nhà trước khi chính thức đặt chân vào khu vực trọng tâm.
Hiện trường đã bị phong tỏa. Căn penthouse rộng lớn vang vọng tiếng bước chân thận trọng của các nhân viên kỹ thuật hình sự và điều tra viên. Thiếu tá Minh Triết, Trưởng phòng Cảnh sát Điều tra Tội phạm (PC02), đứng giữa phòng khách, dáng người cao ráo, vai rộng đổ bóng xuống thảm hoa cúc. Anh đang trao đổi với Thượng úy Quốc Việt, một chàng trai trẻ nhiệt huyết với chiếc máy ảnh trên tay, ghi lại từng góc cạnh của hiện trường. Minh Triết có ánh mắt sắc bén, nhưng quầng thâm dưới mắt anh cho thấy anh đã không ngủ ngon trong nhiều đêm liền. Mùi trà gừng thoang thoảng từ chiếc cốc giữ nhiệt anh cầm trên tay, cố gắng xua đi cảm giác u uất trong không khí.
“Chào bác sĩ Ái Vy,” Minh Triết quay sang cô, giọng nói trầm khàn. “Lại làm phiền cô rồi.”
Ái Vy gật đầu nhẹ, không đáp lời. Cô không thích nói nhiều khi mới đến hiện trường. Mắt cô quét từ trần nhà xuống sàn, từ vết nứt nhỏ trên bức tranh trừu tượng treo tường đến cách những cánh hoa cúc bị giẫm nát ở một góc phòng. Một chai rượu vang đỏ loại đắt tiền, nhãn hiệu *Château Margaux*, lăn lóc dưới chân bàn cà phê bằng kính, vết rượu đã khô lại thành mảng đen trên sàn. Bên cạnh đó là một chiếc ly thủy tinh vỡ tan, mảnh vỡ lấp lánh như kim cương nhỏ. Mảnh vỡ lớn nhất nằm ngay cạnh một mẩu giấy note màu vàng, trên đó có vẻ như là một kí hiệu gì đó được viết vội vàng bằng mực xanh.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Nạn nhân, Nguyễn Hoàng Đức, nằm úp mặt trên giường ngủ, cơ thể được phủ kín bởi những đóa cúc trắng tươi tắn, gần như che lấp hoàn toàn. Chỉ có bàn tay trái gầy gò, có vẻ như đã siết chặt thứ gì đó, nhô ra khỏi biển hoa, móng tay được cắt tỉa cẩn thận. Bên cạnh chiếc giường là một bàn nhỏ, trên đó có một chiếc đồng hồ thông minh màu đen, màn hình hiển thị 2:17 AM. Một lọ thuốc ngủ rỗng tuếch nằm gần đó, nhưng Ái Vy biết rõ, đó có thể chỉ là một màn kịch. Cái chết của Đức không hề giống một vụ tự sát.
“Nạn nhân là Nguyễn Hoàng Đức, 28 tuổi,” Thượng úy Việt lên tiếng, giọng hơi run. “Influencer về công nghệ, lối sống xanh. Vừa mua căn này được ba tháng. Đẹp trai, nổi tiếng, có lượng fan lớn.” Việt lật dở cuốn sổ tay, đọc nhanh. “Người phát hiện là quản lý chung cư, anh Trần Văn Lộc. Anh ta nhận được cuộc gọi từ mẹ nạn nhân, bà Nguyễn Thị Loan, nói không liên lạc được với con trai từ tối qua. Lộc lên kiểm tra, thấy cửa không khóa, nhưng ổ khóa có dấu hiệu bị phá, rồi phát hiện ra cảnh tượng này.”
Ái Vy lúc này mới đeo găng tay cao su. Cô quỳ xuống bên cạnh chiếc ly vỡ, dùng nhíp gắp mẩu giấy note nhỏ. Kí hiệu trên đó là một vòng tròn và một đường thẳng đứng xuyên qua, trông giống một biểu tượng của Mặt Trời hoặc một đồng xu cổ. Cô cẩn thận đặt nó vào túi đựng chứng cứ. “Cửa khóa bị phá?” cô hỏi, giọng trầm.
Minh Triết gật đầu. “Khóa điện tử thông minh, có cả vân tay và mã số. Có vẻ như kẻ thủ ác đã rất chuyên nghiệp.”
Ái Vy đứng dậy, bước đến cạnh giường. Mùi hoa cúc càng trở nên gay gắt hơn. Cô cúi xuống, quan sát khuôn mặt nạn nhân. Đức có khuôn mặt khá điển trai, sống mũi cao, nhưng giờ đây xanh xao đến đáng sợ. Có một vết bầm nhỏ dưới cằm, gần như không nhìn thấy nếu không quan sát kỹ. Cô nhẹ nhàng vén một cánh hoa cúc, phát hiện một vết xước nhỏ hình bán nguyệt trên cổ tay phải của nạn nhân, như thể vừa bị móng tay người khác cào xước. Vết xước rất mới, da vẫn còn hơi sưng đỏ. Điều đặc biệt là bàn tay trái của Đức, vốn đang siết chặt, khi Ái Vy nhẹ nhàng gỡ ra, bên trong lòng bàn tay anh ta là một cánh hoa cúc, nhuốm một vệt đỏ sẫm. Nhưng đó không phải là máu. Nó giống màu son môi.
“Mùi hương lạ,” Ái Vy lẩm bẩm, mắt nhắm lại, hít thật sâu. “Ngoài hoa cúc và máu, có một mùi khác. Mùi tinh dầu.” Cô mở mắt ra. “Hương cam bergamot, rất nhẹ, nhưng vẫn có thể ngửi thấy. Không phải mùi cơ thể tự nhiên, cũng không phải mùi nước hoa của nạn nhân.”
Minh Triết cau mày. “Tinh dầu? Đức là người sống sạch sẽ, nhưng chưa bao giờ thấy anh ta dùng tinh dầu.”
Ái Vy quay sang Minh Triết. “Thiếu tá Triết, anh thấy gì ở hiện trường này?”
Minh Triết thở dài, xoa thái dương. “Một vụ giết người sắp đặt công phu. Kẻ thủ ác muốn gửi gắm thông điệp gì đó. Biển hoa cúc, cái chết thanh thản... có vẻ như một nghi lễ.” Anh nhìn quanh. “Nạn nhân nằm ngửa, nhưng khuôn mặt úp xuống gối. Vị trí cơ thể không tự nhiên. Có vẻ như đã bị dịch chuyển.”
“Đúng vậy,” Ái Vy xác nhận. “Cơ thể cứng đờ, chết từ khoảng 6-8 tiếng trước. Khoảng 2-4 giờ sáng. Nhưng tư thế này… không phải tư thế khi chết.” Cô nhẹ nhàng di chuyển những cánh hoa trên ngực nạn nhân. Ánh mắt cô dừng lại ở một chi tiết nhỏ: một mảnh vải lụa màu xanh đậm, kích thước bằng đầu ngón tay cái, kẹt giữa khe cúc áo sơ mi của Đức. Chất liệu lụa mềm mại, cao cấp. “Đây không phải quần áo của nạn nhân.”
Thượng úy Việt nhanh chóng chụp ảnh mảnh vải. “Màu xanh này... giống màu cà vạt mà Đức hay đeo trong các buổi livestream. Nhưng đây là mảnh vải rời.”
Ái Vy lắc đầu. “Không phải cà vạt. Mảnh vải này mỏng hơn, và dường như có một họa tiết chìm rất tinh xảo. Đây là một loại khăn tay hoặc khăn choàng nào đó, của phụ nữ thì đúng hơn.” Cô cẩn thận dùng nhíp gắp mảnh vải vào túi chứng cứ riêng.
Một nhân viên kỹ thuật hình sự đi đến, báo cáo. “Thiếu tá, chúng tôi đã kiểm tra camera an ninh hành lang và thang máy. Từ 12 giờ đêm đến 5 giờ sáng, không có ai ra vào căn hộ của Nguyễn Hoàng Đức, trừ anh Lộc lúc 7 giờ sáng. Tất cả các camera đều hoạt động bình thường.”
Minh Triết và Ái Vy nhìn nhau. “Không ai ra vào?” Minh Triết nhíu mày. “Vậy kẻ thủ ác đã vào bằng cách nào, và thoát ra bằng cách nào?”
“Có lẽ cửa sổ, hoặc ban công,” Việt đề xuất. “Nạn nhân ở tầng 25, nhưng có thể đu dây xuống?”
Ái Vy lắc đầu. “Dấu vết đu dây chuyên nghiệp sẽ để lại vệt xước trên ban công hoặc lan can. Tôi không thấy. Hơn nữa, ban công căn này rất cao, có gió mạnh. Kẻ thủ ác sẽ không mạo hiểm như vậy, nhất là khi có nhiều cách vào nhà an toàn hơn.” Cô nhớ lại chi tiết quản lý Lộc nói cửa bị phá nhưng không khóa. “Ổ khóa bị phá? Nó chỉ có thể phá từ bên trong hoặc từ bên ngoài với dụng cụ đặc biệt, không để lại vết tích gì bên ngoài cánh cửa.”
“Anh Lộc đã nói gì về cửa?” Minh Triết hỏi.
Việt kiểm tra lại sổ tay. “Anh ấy nói cửa chính không khóa, chỉ khép hờ. Nhưng có vẻ như đã bị phá. Anh ấy đã cố tình không động vào nó để đợi chúng ta.”
Ái Vy suy nghĩ. “Không khóa, nhưng bị phá? Nghĩa là, có thể kẻ thủ ác đã vào bằng cách phá khóa, rồi khi rời đi đã cố ý để cửa không khóa để đánh lừa chúng ta rằng nạn nhân để quên, hoặc là vụ án không có sự xâm nhập.”
Minh Triết gật đầu. “Hoặc để làm chậm quá trình phát hiện. Nếu cửa khóa trái, anh Lộc có thể cần thêm thời gian để vào.”
Một điều tra viên khác bước đến. “Thưa Thiếu tá, máy tính của nạn nhân đã được mở khóa. Lịch sử duyệt web chủ yếu là các trang công nghệ, tin tức, và một vài diễn đàn về lối sống xanh. Tin nhắn Zalo cuối cùng là lúc 11:45 PM tối qua, gửi cho một người tên là ‘Huyền Anh’. Nội dung là ‘Anh đã ngủ chưa?’. Không có tin nhắn trả lời.”
“Huyền Anh?” Minh Triết hỏi. “Cô ấy là ai?”
“Có vẻ là bạn gái của nạn nhân. Theo hồ sơ, Trần Thị Huyền Anh, 26 tuổi, hiện đang là trưởng phòng marketing cho một công ty mỹ phẩm nổi tiếng. Tối qua cô ấy có đăng ảnh check-in tại một quán bar ở quận 1 lúc 11:00 PM.”
Ái Vy quay lại phía Minh Triết. “Tôi cần xem chi tiết hồ sơ tài chính và các mối quan hệ xã hội của nạn nhân. Đặc biệt là những người có hiềm khích.”
“Quốc Việt, liên hệ với Huyền Anh và bà Loan. Yêu cầu họ đến đội điều tra để lấy lời khai. Cho người tìm hiểu về Trần Văn Lộc, quản lý chung cư này. Kiểm tra xem anh ta có tiền án tiền sự gì không, và lối sống của anh ta. Kiểm tra tất cả camera chung cư, không chỉ hành lang tầng 25, mà cả bãi đỗ xe, cổng ra vào,” Minh Triết ra lệnh dứt khoát.
Trong khi Việt đi làm nhiệm vụ, Ái Vy tiếp tục công việc của mình. Cô dùng đèn tia cực tím chiếu khắp căn phòng. Trên sàn nhà cạnh giường, dưới lớp hoa cúc dày đặc, cô phát hiện những vệt màu vàng nhạt li ti, gần như vô hình. Mùi hương cam bergamot thoang thoảng lại xuất hiện mạnh hơn ở khu vực này. Đó là một loại bột gì đó, được rải rất cẩn thận. Ái Vy lấy một mẫu nhỏ, cho vào ống nghiệm.
“Đây là gì?” Minh Triết hỏi, cúi xuống.
“Có lẽ là một loại bột nghi lễ. Trông giống nghệ, nhưng không phải,” Ái Vy nói, vẻ mặt đăm chiêu. Cô lại nhìn về phía xác chết. Tay phải nạn nhân có một vết cắn nhỏ ở khớp ngón cái, giống như vết cắn của con người, nhưng rất mờ. Vết cắn này không chảy máu, chỉ để lại một dấu răng đỏ ửng. “Minh Triết, nạn nhân có tiền sử bệnh tật gì không?”
Minh Triết lục lọi hồ sơ. “Theo báo cáo y tế gần nhất, Đức hoàn toàn khỏe mạnh. Không có bệnh nền, không sử dụng chất kích thích. Anh ta là người rất quan tâm đến sức khỏe.”
Ái Vy đứng thẳng dậy, nhìn Minh Triết. “Tất cả các chi tiết này... mùi tinh dầu, bột màu vàng, biểu tượng trên giấy note, vết xước hình bán nguyệt, mảnh vải lụa xanh đậm, và đặc biệt là cách sắp đặt hoa cúc... Nó không phải ngẫu nhiên. Đây là một phần của một nghi thức nào đó.”
Bỗng nhiên, điện thoại của Thượng úy Việt reo vang. Anh ta nghe máy, nét mặt biến sắc. “Vâng, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ báo cáo ngay.”
Việt cúp máy, quay lại với Minh Triết và Ái Vy, giọng anh ta không còn vẻ tự tin ban đầu, thay vào đó là sự lo lắng. “Thiếu tá, bác sĩ... một vụ án mạng khác vừa được phát hiện. Nạn nhân là một người phụ nữ, tên Phạm Minh Anh, 29 tuổi, biên tập viên của một tạp chí thời trang danh tiếng. Cô ấy được tìm thấy trong căn hộ của mình ở chung cư cũ Thủ Thiêm, quận 4. Tình trạng hiện trường... cũng có rất nhiều hoa cúc.”
Minh Triết và Ái Vy nhìn nhau. Hai vụ án mạng xảy ra cùng lúc, hai nạn nhân có vẻ không liên quan, và cả hai hiện trường đều có hoa cúc. Dường như, một nghi thức kinh hoàng đã chính thức bắt đầu. Ái Vy nhớ lại những gì đã đọc được trong một cuốn sách cũ về các tập tục dân gian. Hoa cúc trắng thường được dùng trong tang lễ, nhưng đôi khi, trong một số
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Thức Tỉnh Của Hoa Sen
7,651 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Vết Hoa Cúc
10,266 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Hát Cúc Vàng
13,022 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ánh Sáng Từ Phía Cúc Vàng
11,560 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mùi Đất Lạ Cảng Sông
8,727 từ
🔒 Đăng nhập
12
Màu Đất, Mùi Lan
10,775 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Hẹn Giờ Cuối
9,643 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lễ Vật Sau Cùng
8,994 từ
🔒 Đăng nhập
15
Phép Trừ Của Ký Ức
7,164 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ánh Trăng Máu
9,120 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Thú Tội Cuối Cùng
13,119 từ
🔒 Đăng nhập
18
Chuông Nguyện Hồn
9,826 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hồi Chuông Khải Huyền
9,090 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bảy Ngày Tận Thế
9,317 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?