Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào buồng phổi khô khốc, hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt. Phía chân trời, ánh đèn thành phố chớp nháy như những giọt nước mắt thủy tinh, vô cảm nhìn xuống cái chết đang cận kề. Lan Chi nằm sõng soài trên vũng máu loang lổ, dưới nền xi măng lạnh lẽo của hẻm vắng. Tiếng la ó, chửi rủa của gã đàn ông xa lạ vẫn văng vẳng bên tai, cùng với hình ảnh đứa con trai bé bỏng, khuôn mặt xanh xao, bất động trong vòng tay kẻ bắt cóc.
“Mẹ ơi… cứu con…”
Tiếng thét xé lòng của con trai, Bảo Nam, cứa nát từng tấc thịt trong tim cô. Cô đã cầu xin, đã quỳ gối, đã van nài tên khốn đó, kẻ đã đẩy cô vào đường cùng. Hắn – chồng cô, Hoàng Minh, và cả đứa em gái cùng cha khác mẹ, Lan Hương, đã dàn dựng mọi thứ. Chúng cướp công ty của cha, đẩy cô vào tù oan, rồi lại lợi dụng con trai cô để ép cô ký vào tờ di chúc trắng. Cô đã làm tất cả, nhưng cuối cùng, chúng vẫn không buông tha.
“Nếu được sống lại, ta NHẤT ĐỊNH… sẽ khiến các người trả giá gấp trăm lần!”
Lời nguyền rủa cuối cùng bật ra khỏi cổ họng, hòa vào tiếng nấc nghẹn. Hơi thở ngày càng yếu ớt, tầm nhìn mờ dần. Hình ảnh Hoàng Minh ôm Lan Hương cười hả hê, nhếch mép, hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Hai kẻ phản bội, hai kẻ dối trá, hai kẻ đã đạp đổ cuộc đời cô và giết chết con trai cô. Sự hận thù cuộn trào, thiêu đốt đến tận xương tủy, mạnh hơn cả cái lạnh của lưỡi dao đâm vào bụng.
Tấm màn đêm buông xuống, nuốt chửng mọi thứ. Lan Chi cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, rồi một luồng sáng chói lòa bất chợt ập đến, xuyên thấu qua bóng tối.
*Cạch!*
Tiếng chuông báo thức vang lên chói tai, kéo Lan Chi thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng. Cô bật dậy, thở dốc. Mắt cô mở to, cố gắng định hình không gian xung quanh. Căn phòng quen thuộc, bức tường dán đầy ảnh kỷ niệm, bộ đồng phục học sinh treo ngay ngắn trên móc áo. Cô vươn tay, chạm vào làn da mịn màng, không có vết sẹo nào, không có vết máu nào.
Đây là… phòng của cô? Năm 18 tuổi?
Lan Chi nhìn vào chiếc gương lớn. Một cô gái trẻ với khuôn mặt phúng phính, đôi mắt to tròn ngây thơ đang nhìn lại cô. Không phải người phụ nữ tiều tụy, hằn học của kiếp trước. Đây là Lan Chi của mười năm về trước, khi mọi bi kịch chưa kịp xảy đến, khi Hoàng Minh vẫn là “chàng hoàng tử” cô yêu điên dại, khi Lan Hương vẫn là “cô em gái ngoan hiền” luôn lẽo đẽo theo cô.
