Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, mùi dầu nhớt và mồ hôi chua loét. Nguyễn Hoàng, 22 tuổi, cúi mình trong xưởng sửa xe cũ kỹ, đôi tay lấm lem dầu mỡ đang vặn chặt con ốc cuối cùng trên chiếc Wave cà tàng. Mấy ngày nay, cái bụng đói réo liên hồi, nhưng tiền công từ ông chủ khó tính còn xa vời. Sài Gòn về đêm rực rỡ ánh đèn, nhưng với Hoàng, nó chỉ là một bức tranh xa xỉ, nơi anh không thuộc về.
"Thằng Hoàng! Mày xong chưa? Khách nó chờ sốt ruột kìa!" Giọng ông chủ Đạt oang oang, kèm theo tiếng khạc nhổ đầy khó chịu. Hoàng lầm lũi đứng dậy, lưng đau nhói, cổ họng khô khốc. Hàng tháng trời, anh cứ quần quật như thế này, đổi lấy vài triệu bạc ít ỏi, đủ trả tiền trọ, ăn mì gói qua ngày và gửi về quê cho thằng em đang học đại học. Anh từng mơ một ngày được đổi đời, nhưng giờ đây, giấc mơ đó chỉ còn là những mảnh vụn vỡ nát.
Hoàng dắt chiếc xe ra, lau vội tay vào miếng giẻ cáu bẩn. "Của anh đây."
Gã khách, một thanh niên tóc xanh đỏ, xăm trổ đầy mình, liếc xéo Hoàng bằng ánh mắt khinh miệt. "Làm ăn như rùa bò! Mày có biết tao là ai không? Thằng Du côn quận Tư đấy! Định kiếm chuyện hả?" Gã hất hàm, định vứt tiền lẻ vào mặt Hoàng.
Hoàng nắm chặt tay, nhưng rồi buông lỏng. Anh đã quá quen với những lời sỉ nhục như thế này. Anh cúi đầu, nhận lấy cọc tiền sờn rách, mặc kệ gã Du côn cười cợt bỏ đi. Đêm nay, lại là một đêm tồi tệ.
Anh lảo đảo về căn phòng trọ chật chội trong con hẻm sâu hút ở quận Bình Thạnh. Căn phòng ẩm thấp, chỉ đủ kê một cái giường đơn và chồng sách cũ. Anh gục xuống, sự mệt mỏi và tủi nhục dâng trào. “Kiếp này cứ mãi thế này sao…”
Đột nhiên, một âm thanh điện tử vang lên trong đầu anh, sắc lạnh và rõ ràng như tiếng chuông chùa: **[Đinh! Hệ Thống Công Lý Đô Thị đã kích hoạt!]** **[Chào mừng Ký Chủ đến với Hệ Thống!]** **[Nhiệm vụ đầu tiên: Bảo vệ sự công bằng. Đối tượng: Kẻ bắt nạt Nguyễn Tuấn Du. Địa điểm: Quán bar Sắc Đỏ, đường Bùi Viện. Thời gian: Trong vòng 1 giờ.]** **[Phần thưởng: 100.000.000 VNĐ tiền mặt, 1 lọ Thuốc Cường Hoá Thể Chất cấp thấp, 10 điểm thuộc tính tự do.]** **[Thất bại: Mức độ tín nhiệm của Hệ Thống giảm 50%, bị trừng phạt ngẫu nhiên.]**
Hoàng sững sờ. "Hệ thống? Công lý? Du côn Nguyễn Tuấn Du? Đây là chuyện quái gì?" Anh dụi mắt, nhìn quanh phòng. Không có ai. Âm thanh đó hoàn toàn trong đầu anh. "Mày là ai? Đang đùa giỡn với tao à?" Hoàng gầm gừ, vừa sợ hãi vừa tò mò.
