Mắc chứng mất ngủ kinh niên, thám tử Hoàng có thể nghe thấy mọi tiếng động, nhìn thấy mọi điều dù là nhỏ nhặt nhất trong màn đêm. Khi một loạt vụ án mạng bí ẩn xảy ra trong thành phố, chỉ anh, với đôi mắt thâm quầng và bộ óc sắc bén, mới có thể kết nối những manh mối rời rạc mà không ai khác nhận ra.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Thở Của Bình Minh — Đọc thử miễn phí
Tiếng kẽo kẹt của chiếc quạt trần cũ kỹ trong căn hộ tập thể trên đường Nguyễn Khoái đã trở thành bản giao hưởng quen thuộc của Hoàng. Hơn ba giờ sáng. Mùi ẩm mốc đặc trưng của Sài Gòn sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với hương cà phê phin đậm đặc còn sót lại từ cốc của anh. Hoàng đưa tay vuốt nhẹ quầng mắt thâm đen. Lại một đêm trắng. Cứ ngỡ sự tĩnh lặng của màn đêm sẽ xoa dịu thần kinh anh, nhưng không, nó chỉ khuếch đại mọi âm thanh, mọi nhịp đập dù là nhỏ nhất. Tiếng côn trùng ri ri ngoài ban công, tiếng mèo hoang rượt đuổi nhau trên mái tôn, tiếng xe máy lướt qua đường lớn cách đó vài con hẻm, tất cả dội vào tai anh như những cú đấm.
Một tiếng động lạ lùng xuyên qua lớp ồn ào ấy, sắc nét và chói tai như một vết xước trên đĩa nhạc. Không phải tiếng động cơ, cũng chẳng phải tiếng người. Nó khô khốc, như tiếng kim loại va chạm với thứ gì đó mềm, sau đó là một tiếng thút thít nghẹn ngào, ngắn ngủi và bị bóp méo. Hoàng nheo mắt. Đồng hồ chỉ 3 giờ 17 phút. Anh với lấy chiếc điện thoại cũ kỹ, mở ứng dụng ghi âm. Dù đã quen với việc thu thập những "tiếng động ma quái" trong đêm, lần này, trực giác của anh mách bảo điều gì đó khác biệt. Anh nghe lại. Tiếng va chạm lặp lại lần nữa, yếu hơn, rồi im bặt. Chỉ còn lại tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, nghe như tiếng khóc của thành phố.
Hoàng trượt chân xuống giường, sàn nhà lạnh lẽo dưới lòng bàn chân trần. Anh khoác vội chiếc áo sơ mi bạc màu, mùi ẩm mốc của tủ gỗ xộc vào mũi. Căn phòng bừa bộn, sách báo, tài liệu vụ án cũ, vỏ cà phê đóng cục nằm lẫn lộn trên bàn. Anh bước ra ban công, dựa vào thành lan can đã gỉ sét. Mắt anh quét qua những mái nhà lụp xụp, những mảng tường loang lổ và những ô cửa sổ đã tắt đèn trong con hẻm nhỏ phía dưới. Anh nhớ rõ tiếng động đó đến từ hướng nào. Hẻm 218, một con hẻm cụt chằng chịt dây điện như mạng nhện, nơi ánh đèn đường chỉ rọi được một đoạn ngắn ngủi rồi chìm vào bóng tối. Anh đã từng đi qua đó vài lần để tìm một quán hủ tiếu gõ ngon. Cái mùi hủ tiếu và mỡ hành vẫn còn quanh quẩn trong tâm trí anh.
Trực giác của Hoàng, được mài giũa bởi vô số đêm mất ngủ và hàng ngàn vụ án nhỏ lẻ, hiếm khi sai. Anh quyết định đi xuống.
***
Sương đêm vẫn còn vương trên những mái hiên tôn, tạo thành những giọt nước long lanh dưới ánh đèn vàng vọt. Hoàng bước chân nhẹ nhàng xuống cầu thang bộ đã bong tróc vôi vữa, mỗi bước đi đều tạo ra một tiếng vọng nhỏ trong hành lang vắng lặng. Anh hít một hơi sâu, cái lạnh se se của buổi sớm mai Sài Gòn mang theo mùi ẩm của đất và mùi rác thải từ những thùng rác chưa kịp dọn. Khi đến hẻm 218, anh dừng lại. Cái hẻm sâu hun hút, chỉ đủ cho một chiếc xe máy đi qua, hai bên là những bức tường gạch cũ kỹ phủ rêu phong và những lồng chim lác đác treo trên cao, vẫn còn im lìm ngủ yên.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tiếng va chạm anh nghe thấy không phải ở đầu hẻm. Nó sâu hơn, ở khu vực tối nhất, nơi ánh đèn đường không thể chạm tới. Hoàng bật đèn pin điện thoại, ánh sáng trắng sắc lạnh rọi thẳng vào bóng đêm. Anh bước chậm rãi, tai vểnh lên lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Tiếng gió lùa qua các khe cửa, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa. Rồi anh ngửi thấy. Mùi tanh nồng, ngai ngái, xen lẫn với mùi hoa lài phảng phất. Mùi hoa lài? Ai lại trồng hoa lài ở một góc hẻm tối tăm như thế này?
Anh bước qua một vũng nước nhỏ đọng lại từ cơn mưa đêm, đôi dép tông kẹp chặt lấy bàn chân. Ánh đèn pin rọi vào một góc khuất, nơi một chiếc xe máy cũ dựng nghiêng ngả, và cạnh đó, một vệt tối màu loang lổ trên bức tường gạch. Trái tim Hoàng thắt lại. Vệt màu đó, anh biết, không phải là vết bùn. Anh tiến gần hơn.
Dưới chân bức tường, trong một khoảng không gian hẹp giữa chiếc xe máy và một chậu cây cảnh đã khô héo, là một người phụ nữ. Cô nằm úp mặt xuống đất, mái tóc dài xoã tung, che gần hết khuôn mặt. Chiếc váy voan màu kem đã sờn rách, thấm đẫm một màu đỏ thẫm. Mùi tanh giờ đã trở nên rõ ràng và ghê rợn. Hoàng cảm nhận được vị đắng trong cổ họng. Anh nhìn thấy rõ chiếc túi xách da màu xanh bạc hà của cô nằm lăn lóc cách đó vài bước, miệng túi mở toang, bên trong lộ ra một vài thỏi son và một chiếc gương nhỏ. Móng tay của cô, được sơn màu đỏ cherry nổi bật, cắm sâu vào lớp đất ẩm. Sự tương phản giữa màu đỏ tươi tắn của móng tay và sự tàn nhẫn của khung cảnh khiến Hoàng rùng mình.
Anh không chạm vào hiện trường. Anh đã được đào tạo để biết rằng mỗi dấu vết đều là một phần của câu chuyện. Ánh đèn pin lướt qua cánh tay cô, anh thấy một vết xước dài, sắc lẻm trên bắp tay, máu đã khô lại. Cổ tay cô đeo một chiếc vòng bạc nhỏ, chạm khắc hình hoa sen tinh xảo. Một sự lựa chọn không hợp với chiếc váy voan có phần xuề xòa. Cổ tay còn lại trống trơn. Hoàng nheo mắt, anh nhớ rõ tiếng va chạm kim loại. Có lẽ nào chiếc vòng kia đã rơi ra?
Hoàng rút điện thoại ra, gọi cho Đội trưởng An. Giọng anh trầm ổn, giấu đi sự rùng mình vừa rồi. "An à. Là tôi, Hoàng. Tôi vừa tìm thấy một thi thể ở hẻm 218 đường Nguyễn Khoái. Một phụ nữ. Có vẻ là án mạng."
***
Đội trưởng An đến hiện trường chỉ mười lăm phút sau, cùng với một đội hình sự và xe cấp cứu. Khi An nhìn thấy Hoàng đứng tựa lưng vào bức tường đối diện, ánh mắt sắc lạnh của anh ta quét qua một lượt, dừng lại ở vẻ mệt mỏi thường trực trên khuôn mặt thám tử. An là một người đàn ông trung niên, vóc dáng vạm vỡ, mái tóc húi cua đã bạc đi nhiều sợi, mùi thuốc lá và mồ hôi đặc trưng của một người làm công việc nặng nhọc phả ra từ anh ta. "Lại là cậu, Hoàng," An nói, giọng điệu có chút châm biếm nhưng cũng ẩn chứa sự tôn trọng ngầm. "Cậu đúng là con cú đêm của Sài Gòn. Cứ ở đâu có án, ở đó có cậu."
Hoàng không đáp lại, chỉ gật đầu nhẹ. Anh không muốn lãng phí năng lượng vào những lời qua tiếng lại vô nghĩa. Tiếng còi xe cảnh sát xé tan sự yên tĩnh của hẻm, ánh đèn xanh đỏ chớp nháy phản chiếu lên những vũng nước và những khuôn mặt tò mò bắt đầu hé ra từ các ô cửa sổ. Mùi hóa chất khử trùng từ xe pháp y bắt đầu lan tỏa, lấn át mùi hoa lài và mùi máu.
"Nạn nhân là ai?" An hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Hoàng. An biết Hoàng luôn có những phát hiện đầu tiên không thể bỏ qua.
"Chưa rõ danh tính," Hoàng đáp, giọng khàn khàn. Anh chỉ tay về phía chiếc túi xách. "Túi xách của cô ấy. Tôi không chạm vào."
An ra hiệu cho một sĩ quan trẻ, Linh, đeo găng tay vào và kiểm tra. Linh là một cô gái trẻ trung, mái tóc buộc cao gọn gàng, đôi mắt nhanh nhẹn và tràn đầy nhiệt huyết, mùi nước hoa cam quýt nhẹ nhàng thoang thoảng từ cô. Cô cẩn thận nhặt chiếc túi, lật nhẹ ra. "Không có ví tiền, đội trưởng. Chỉ có son môi, gương, chìa khóa nhà, một thẻ giữ xe và một chiếc điện thoại di động đời cũ, đã tắt nguồn." Cô đọc địa chỉ trên thẻ giữ xe: "Chung cư cũ Thủ Thiêm, block C."
"Chung cư cũ Thủ Thiêm?" An nhíu mày. "Khá xa khu này. Sao cô ta lại ở đây vào giờ này?"
"Vết thương?" An hỏi Hoàng, vẫn giữ khoảng cách với thi thể.
"Vết cắt sắc, sâu ở cổ và một số vết cào xước ở cánh tay. Tôi nghe thấy tiếng va chạm kim loại trước đó. Có thể là một vật sắc nhọn nào đó, không phải dao thông thường." Hoàng chỉ vào vết xước trên cánh tay nạn nhân. "Vết xước này khá nông, nhưng dài, giống như bị kéo lê qua một bề mặt không quá sắc nhưng thô ráp."
Đội trưởng An gật đầu, ra hiệu cho đội pháp y tiếp cận. "Pháp y kiểm tra kỹ. Chú ý vết thương, dấu vân tay, và bất cứ thứ gì bất thường."
Hoàng tiếp tục quan sát, đôi mắt anh lướt qua từng chi tiết dù là nhỏ nhất. Anh để ý đến một vết lằn mờ nhạt trên cổ tay phải của nạn nhân, nơi chiếc vòng bạc đã rơi ra. Nó không phải vết lằn thông thường, mà hơi hằn sâu, như thể chiếc vòng đã được đeo rất chặt, hoặc đã bị giằng xé mạnh. Anh cũng thấy một mảnh vải nhỏ, màu xám tro, dính vào mép váy của cô gái, gần vết rách. Mảnh vải đó quá nhỏ để nhìn rõ, nhưng chất liệu của nó có vẻ là len hoặc cotton pha, không phải loại vải thông thường. Mùi hoa lài vẫn còn, nhưng giờ đây nó đã hòa lẫn với mùi thuốc tẩy và mùi đất ẩm, trở nên mơ hồ hơn.
"Đội trưởng," Hoàng nói, chỉ vào chậu cây khô héo. "Mùi hoa lài."
An hít một hơi, nhíu mày. "Có gì đặc biệt?"
"Hoa lài thường nở rộ vào ban đêm, tỏa hương mạnh nhất. Nhưng ở đây không có cây hoa lài nào. Chỉ có một chậu cây đã khô héo." Hoàng nhìn xung quanh. "Mùi hương này không phải tự nhiên." Anh cúi xuống, chạm nhẹ đầu ngón tay vào lớp đất trong chậu, cảm nhận sự khô cằn và một chút ẩm ướt ở sâu bên dưới. Anh ngửi đầu ngón tay. Mùi hoa lài nồng hơn. "Có vẻ như ai đó đã đặt hoa lài ở đây, hoặc nó được mang đến từ một nơi khác."
Linh, sau khi ghi chép xong, quay sang Hoàng. Cô bé có vẻ đã quen với những suy luận khác người của anh. "Ý anh là, kẻ giết người đã mang theo hoa lài?"
Hoàng nhún vai. "Hoặc nạn nhân. Hoặc một người nào đó có mặt tại hiện trường. Một chi tiết không bình thường." Anh nhìn vào mắt Linh. "Cô có ngửi thấy mùi gì khác không?"
Linh hít sâu một hơi. "Mùi cà phê. Từ quán cà phê ở đầu hẻm."
"Không," Hoàng lắc đầu. "Không phải vậy. Cà phê của quán đầu hẻm là loại pha máy, mùi gắt hơn. Tôi đang nói đến một mùi cà phê phin, thoang thoảng, rất nhẹ, như thể vừa mới uống xong."
An nheo mắt nhìn Hoàng. "Cậu lại bắt đầu rồi đấy. Hoa lài, cà phê... Những thứ đó thì liên quan gì đến án mạng?"
"Có thể không liên quan," Hoàng thừa nhận. "Hoặc có thể là tất cả mọi thứ. Mỗi chi tiết nhỏ đều là một mảnh ghép. Vấn đề là tìm ra mảnh ghép nào thật, mảnh ghép nào chỉ để đánh lạc hướng." Anh đưa mắt nhìn chiếc túi xách của nạn nhân một lần nữa. Mùi hoa lài kia, có thể là từ một lọ nước hoa, hay một bông hoa được nạn nhân mang theo?
Đội trưởng An quay sang một viên cảnh sát khác. "Gọi cho quản lý chung cư Thủ Thiêm block C. Kiểm tra camera an ninh của khu vực nạn nhân sinh sống, và cả các tuyến đường khả nghi dẫn về đây." Anh gãi gãi cằm. "Vụ này có vẻ phức tạp hơn chúng ta nghĩ."
Hoàng lại đưa mắt nhìn chiếc vòng bạc tinh xảo trên cổ tay nạn nhân. Nó là một món đồ trang sức khá đắt tiền, không hợp với chiếc váy đã sờn rách. Điều này gợi lên một giả thuyết: nạn nhân không phải là một người quá khá giả, hoặc ít nhất là không phải là người sẽ diện một món đồ như vậy hàng ngày. Một món quà? Hay là đồ đi mượn? Và nếu là một món quà, ai đã tặng? Mùi hoa lài vẫn ám ảnh anh. Nó quá nồng, quá nhân tạo để là mùi của tự nhiên.
Khoảng nửa tiếng sau, thi thể đã được đưa đi. Đội pháp y và các điều tra viên vẫn tiếp tục rà soát hiện trường, thu thập dấu vết. Hoàng đứng một mình, dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào khoảng trống nơi nạn nhân vừa
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Hằn Dưới Mưa
10,563 từ
🔒 Đăng nhập
7
Tiếng Vọng Đêm Sài Gòn
11,807 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lớp Áo Phản Chiếu
8,324 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mùi Hương Tử Thần
11,029 từ
🔒 Đăng nhập
10
Đỉnh Điểm Hương Vị
12,148 từ
🔒 Đăng nhập
11
Nốt Trầm 3 Giờ Sáng
9,771 từ
🔒 Đăng nhập
12
HÀNG XÓM KHÔNG NGỦ
10,562 từ
🔒 Đăng nhập
13
Đêm Dài Không Dứt
12,062 từ
🔒 Đăng nhập
14
Màn Kịch Lật Ngửa
7,660 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đêm Dài Vạch Trần
10,548 từ
🔒 Đăng nhập
16
Đối Mặt Hắc Ám
7,208 từ
🔒 Đăng nhập
17
Vết Máu Của Kẻ Phán Xét
7,634 từ
🔒 Đăng nhập
18
Bản Án Cuối Cùng
10,210 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giây Phút Định Mệnh
7,457 từ
🔒 Đăng nhập
20
Tiếng Vọng Sau Màn Đêm
6,769 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?