Một vụ án mạng kinh hoàng không có nhân chứng, không dấu vết. Chỉ có một người vô gia cư sống dưới gầm cầu, vốn được cho là điên dại, bất ngờ xuất hiện với những lời kể rời rạc về "một cái bóng đen và tiếng khóc". Liệu lời nói của kẻ "điên" có chứa đựng sự thật, hay chỉ là ảo giác?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Bóng Đêm Dưới Gầm Cầu — Đọc thử miễn phí
Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi, không phải cái thứ mùi quen thuộc của bệnh viện hay lò mổ, mà là thứ mùi đặc sệt của cái chết vừa mới ập đến, đủ để làm một chiến sĩ dày dạn cũng phải nhíu mày. Thượng úy Lê Thanh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu qua cánh mũi, cố gắng phân tích từng tầng hương trong không khí đặc quánh ẩm mục của con hẻm cụt dưới gầm cầu Thủ Thiêm. Dưới ánh đèn pin của đội pháp y, một vũng đỏ sẫm loang lổ trên nền bê tông xám xịt, bao quanh một hình hài không còn nguyên vẹn. Mưa đêm lất phất vừa dứt, để lại lớp ẩm mượt trên từng vết nứt của tường cũ, làm không khí càng thêm nặng nề và u ám. Cô cảm nhận được từng hạt mưa nhỏ li ti còn đọng trên mái tóc lòa xòa của mình, khiến da đầu hơi rờn rợn.
"Cảnh tượng này... khó coi thật." Giọng Đại úy Hưng trầm đục vang lên bên cạnh Thanh, xen lẫn tiếng thở dài mệt mỏi và một hơi thuốc lào phả ra, khiến không gian vốn đã ngột ngạt càng thêm khói. Thanh không trả lời, ánh mắt cô lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Nạn nhân là một phụ nữ, khoảng ba mươi tuổi, mặc một chiếc váy hoa đã sờn cũ, màu xanh ngọc bích giờ đã lẫn vào màu đỏ bầm của máu. Đôi giày sandal bệt của cô ta văng ra xa chừng ba mét, một chiếc nằm sấp, chiếc còn lại ngửa lên, lộ ra đế giày mòn vẹt. Trên ngón chân đeo một chiếc nhẫn bạc nhỏ, hình con bướm đã hoen gỉ. Thanh chú ý đến bàn tay phải của nạn nhân, móng tay sơn màu đỏ đô đã bong tróc ở đầu ngón, nhưng trên ngón áp út, một vết xước rất sâu, như thể cô ta đã cố gắng cào cấu thứ gì đó trong những giây phút cuối cùng. Vết thương chí mạng nằm ngay ngực, một nhát đâm sắc lẹm, xuyên thẳng tim. Không có dấu hiệu vật lộn, không có tiếng kêu cứu. Chỉ là một cái chết thầm lặng, lạnh lẽo, giữa lòng Sài Gòn đang ngủ say.
"Không tìm thấy ví tiền hay điện thoại, Thượng úy," Trung úy Minh, người trẻ nhất đội, thông báo với vẻ mặt căng thẳng. "Có vẻ là một vụ cướp của giết người." Cậu ta loay hoay ghi chép, ngón tay run nhẹ trên cây bút bi.
Thanh lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn dán vào hiện trường. "Một vụ cướp của giết người hiếm khi gọn gàng như vậy." Giọng cô nhẹ, nhưng ẩn chứa sự sắc lạnh. "Kẻ cướp thường để lại dấu vết vội vàng, hoặc vết thương mang tính phòng vệ. Ở đây, chỉ có một nhát chí mạng, không có gì khác. Như thể kẻ gây án đã đến, thực hiện, rồi rời đi trong im lặng." Cô nhìn lên vòm cầu cao vút, nơi những sợi dây điện chằng chịt như mạng nhện, và những vệt đèn xe ô tô lướt qua trên đầu, tạo thành những dải sáng mờ ảo. "Hưng, Minh, kiểm tra xung quanh. Tìm bất kỳ vật dụng nào đáng ngờ. Đặc biệt là dưới chân cầu, khu vực mấy người vô gia cư hay tá túc."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Đại úy Hưng dụi điếu thuốc lào đã tàn, tiếng tàn thuốc xì xèo trên nền đất ẩm ướt. "Dưới đó thì có gì ngoài mấy ông say xỉn, mấy bà điên khùng? Có khi còn phải xử lý thêm phiền phức." Dù vậy, ông vẫn ra hiệu cho các đội viên khác rải quân, ánh mắt sắc bén lướt qua từng góc khuất. "Thanh, cô nghi ngờ gì à?"
"Không nghi ngờ, chỉ là không bỏ sót bất cứ khả năng nào." Thanh đưa tay lên xoa thái dương. Một cơn đau nhói bắt đầu từ sau gáy, âm ỉ lan lên đỉnh đầu. Cô đã thức trắng hai đêm liền, truy xét một vụ mất tích bí ẩn ở quận 7. Giờ thì lại thêm một án mạng. Mùi cà phê đen vừa uống cách đây vài giờ vẫn còn vương vấn trong khoang miệng, đắng ngắt. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, không bỏ qua một chi tiết nào. "Anh Hưng, anh thấy gì ở đây không?"
Đại úy Hưng nheo mắt nhìn lại. "Một cái hẻm bẩn thỉu, đầy rác rưởi, mùi cống rãnh bốc lên nồng nặc. Một vụ án mạng bi thảm. Một nạn nhân xấu số."
"Chính xác." Thanh gật đầu. "Mùi cống rãnh, mùi rác. Nhưng anh có ngửi thấy mùi gì khác không? Một mùi lạ, lẫn vào giữa tất cả những thứ quen thuộc này?" Cô bước đến gần hơn, cúi xuống sát mặt đất, hít một hơi. "Mùi hôi của máu tươi trộn lẫn với... mùi hương của cam thảo, và một chút gì đó chua chua, như dấm gạo." Cô nhíu mày, cố gắng định vị thứ mùi bất thường đó. "Và không có dấu chân nào rõ ràng, ngoài của chúng ta. Kẻ giết người đã rất cẩn thận, hoặc trời mưa đã xóa sạch."
Một tiếng xì xào vọng lên từ phía dưới gầm cầu, nơi ánh đèn pin của đội điều tra đang rọi vào. "Đại úy, Thượng úy! Tìm thấy một người!" Trung úy Minh gọi lớn, giọng pha chút bối rối.
Thanh và Hưng lập tức đi xuống. Khu vực dưới gầm cầu là một mê cung của những tấm bạt cũ nát, thùng carton và rác thải. Ở một góc khuất, sát mép nước kênh đen ngòm, có một lão già vô gia cư đang ngồi co ro. Lão ta gầy gò, tóc tai bù xù, quần áo rách nát, bốc ra mùi ẩm mốc và rượu đế nồng nặc. Đôi mắt lão mở to, trừng trừng nhìn vào khoảng không, miệng lẩm bẩm những điều không rõ.
"Này, ông cụ," Trung úy Minh nhẹ nhàng hỏi, cố gắng trấn an. "Ông có thấy gì không? Một vụ án mạng vừa xảy ra ở trên đó."
Lão già không đáp, chỉ đưa ngón tay gầy guộc run rẩy chỉ về phía hiện trường vụ án, rồi lại chỉ lên vòm cầu. "Bóng... bóng đen... Cái bóng đen thui đó..." Giọng lão khàn đặc, đứt quãng, như tiếng lá khô cọ vào nhau. "Nó... nó khóc... Tôi nghe tiếng khóc... khóc nức nở..."
Thanh quỳ xuống, đối mặt với lão già. Hơi lạnh từ sàn bê tông thấm qua đầu gối cô. "Ông cụ, ông tên là gì? Ông thấy cái gì? Kể cho tôi nghe." Cô nói thật chậm, thật rõ ràng, ánh mắt dịu đi một chút, cố gắng tạo sự tin tưởng. Cô ngửi thấy mùi rượu đế nồng nặc từ lão, nhưng bên cạnh đó, lại có một thứ mùi thoang thoảng của vỏ cam khô, thứ mùi thường được dùng để xua đuổi côn trùng trong những túp lều tạm bợ.
Lão già nhìn thẳng vào mắt Thanh, đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Gọi tôi là Hai. Hai 'Điên'." Lão cười khẩy, một nụ cười không có chút vui vẻ nào. "Bóng đen... Nó đi qua đây... nhanh lắm... Tôi thấy... tôi thấy nó đứng trên đó... chỗ cái cây khô..." Lão lại chỉ lên vòm cầu, nhưng lần này là một điểm cụ thể hơn, nơi có một thân cây mục rữa bám vào thành cầu, gần như bị che khuất bởi dây leo. "Nó ném... ném xuống cái gì đó... nhỏ xíu... rồi chạy mất..."
Đại úy Hưng nhíu mày. "Ném cái gì xuống? Thằng bé này nói nhảm gì vậy?"
"Ông Hai, ông có thấy rõ mặt cái bóng đen đó không?" Thanh phớt lờ Hưng, tiếp tục hỏi lão Hai. Lão ta đang nói về một cái cây khô, một chi tiết mà cô chưa từng để ý đến.
Lão Hai lắc đầu, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu gối. "Không thấy... Nó đội mũ... trùm áo... đen thui... Tôi chỉ thấy... thấy nó khóc... khóc như ma làm..." Lão bắt đầu ho sù sụ, tiếng ho nghe như xé ruột gan, rồi phun ra một bãi đờm đặc quánh xuống đất. "Và cái mùi... cái mùi khó chịu lắm... như cái mùi ở tiệm thuốc bắc đầu hẻm ông Tám vậy đó..."
Thanh ghi nhận từng lời của lão. "Mùi ở tiệm thuốc bắc..." Cô nhớ ra tiệm thuốc bắc của ông Tám ở đầu con hẻm, nổi tiếng với đủ loại thuốc cổ truyền, luôn tỏa ra một mùi hương đặc trưng của các vị thuốc. "Ông Hai, ông chắc chắn nghe thấy tiếng khóc chứ?"
Lão Hai gật mạnh, đôi mắt vẫn mở to. "Chắc chắn! Tiếng khóc của con gái... nhỏ lắm... như tiếng mèo con..." Lão rùng mình, như thể đang tái hiện lại cảnh tượng đó trong tâm trí. "Nó không phải là tiếng khóc đau đớn... mà là tiếng khóc tuyệt vọng... tiếng khóc của người sắp mất đi tất cả..." Lão bất ngờ nắm lấy tay Thanh, những ngón tay gầy guộc, lạnh ngắt và bám đầy đất. "Cô tin tôi đi... tôi không điên... tôi thấy thật mà..."
Thanh gỡ tay lão ra một cách nhẹ nhàng. Da thịt lão lạnh buốt như thi thể. Cô đứng dậy, nhìn chằm chằm vào cái cây khô mà lão Hai vừa chỉ. Một tia sáng lóe lên trong đầu cô. Tiếng khóc, cái bóng đen, và cái mùi thuốc bắc. Có lẽ lão Hai không hoàn toàn điên như mọi người vẫn nghĩ. Hoặc ít nhất, những mảnh ghép rời rạc của lão có thể dẫn đến một sự thật kinh hoàng.
Đội pháp y đã hoàn tất công việc của họ, thi thể nạn nhân được đưa lên xe cứu thương. Tiếng còi xe hú lên một tràng dài, rồi tắt hẳn khi chiếc xe lăn bánh, mang theo cái chết đi khỏi hiện trường. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống, làm cho vũng máu trên nền bê tông trông càng sẫm màu và đáng sợ hơn.
"Thanh, cô định làm gì với ông già này?" Đại úy Hưng hỏi, nhìn lão Hai với ánh mắt nghi ngại. "Để lão ở lại đây làm gì? Cứ cho lão vào đồn, lấy lời khai cho có lệ rồi thả về thôi. Làm gì có chuyện tin lời thằng điên."
Thanh nhìn Hưng, rồi lại nhìn lão Hai, người đang co ro lại, lẩm bẩm gì đó về "tiếng khóc" và "cái bóng." "Anh Hưng, anh đã bao giờ thấy một người điên kể một câu chuyện có đủ chi tiết để vẽ lại hiện trường chưa?" Cô không đợi câu trả lời. "Tiếng khóc, cái bóng đen, cái cây khô, mùi thuốc bắc... có thể là một chuỗi ảo giác. Nhưng cũng có thể là những mảnh ghép quý giá."
Cô nhớ lại mùi cam thảo và dấm gạo mình ngửi thấy gần thi thể. Mùi thuốc bắc của tiệm ông Tám có chứa cam thảo. Liệu có sự trùng hợp nào không? Và cái mùi chua chua như dấm gạo đó, nó gợi nhớ đến một loại thuốc cổ truyền nào đó, hay chỉ là sự phân hủy tự nhiên của vật chất?
Thanh đi đến chỗ cái cây khô mục rữa trên thành cầu, dưới ánh đèn pin của mình. Thân cây đã chết, chỉ còn trơ trọi những cành củi gầy guộc, uốn cong một cách kỳ dị. Dưới gốc cây, vướng vào một sợi dây leo đã khô héo, là một vật nhỏ xíu, màu trắng ngà. Nó nằm im lìm, gần như hòa vào màu của bê tông và bụi bẩn. Thanh khẽ rùng mình, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Cô nhẹ nhàng gỡ nó ra. Đó là một chiếc khuyên tai nhỏ, hình giọt nước, làm bằng ngà voi nhân tạo. Trên bề mặt, có một vết nứt rất nhỏ, như thể nó vừa bị va đập mạnh. Và khi cô đưa nó lên gần mũi, một mùi hương thoang thoảng xộc vào, không phải mùi thuốc bắc, không phải mùi cam thảo, mà là mùi hoa lài phảng phất, lẫn với một chút... mùi kim loại gỉ sét. Mùi hương này rất nhẹ, nhưng không thể nhầm lẫn được.
"Thượng úy?" Trung úy Minh hỏi, khi thấy Thanh đứng bất động, tay cầm chiếc khuyên tai.
Thanh không trả lời. Cô nhìn chiếc khuyên tai trong lòng bàn tay, rồi lại nhìn xuống vũng máu đen sẫm trên nền bê tông. Tiếng khóc của con gái. Cái bóng đen. Mùi thuốc bắc. Cái cây khô. Chiếc khuyên tai. Mùi hoa lài và kim loại gỉ. Tất cả những mảnh ghép rời rạc này đột nhiên lấp đầy một khoảng trống đáng sợ trong tâm trí cô. Không phải một vụ cướp của giết người đơn thuần. Không phải là ảo giác của một kẻ điên.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc khuyên tai truyền qua đầu ngón tay. Và rồi, cô nhận ra... đây không phải là khởi đầu của một vụ án. Mà là sự tiếp nối của một câu chuyện đã bị chôn vùi từ lâu, giờ được khai quật bởi tiếng khóc của một linh hồn, và lời kể của một nhân chứng tưởng chừng đã mất trí.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[Điều tra cẩn thận lời khai của lão Hai "Điên" và rà soát lại khu vực hiện trường tìm thêm manh mối nhỏ, giữ khoảng cách với nghi phạm tiềm năng. 🛡️]
An toàn
🔥
[Hành động trực tiếp: Đưa lão Hai "Điên" về đồn để thẩm vấn sâu hơn, đồng thời lập tức điều tra về tiệm thuốc bắc ông Tám và nạn nhân. 🔥]
Táo bạo
✨
[Suy luận phá cách: Dựa vào các chi tiết về mùi hương và chiếc khuyên tai, Thanh quyết định lập tức tìm một người phụ nữ có chuyên môn về thực vật học hoặc hóa học để phân tích các mùi hương lạ, đồng thời tìm kiếm dữ liệu về các vụ mất tích hoặc án mạng tương tự trong quá khứ có liên quan đến những chi tiết này. ✨]
Bất ngờ
6
Ánh Đèn Kỳ Lạ
5,675 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lời Nói Trong Bóng Tối
6,271 từ
🔒 Đăng nhập
8
Điệu Nhảy Của Ký Ức
6,103 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ký Ức Vỡ Vụn
10,597 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mảnh Ghép Mờ Xám
13,350 từ
🔒 Đăng nhập
11
Vết Nứt Đêm Sương
9,035 từ
🔒 Đăng nhập
12
Nốt Nhạc Đen
6,967 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Thì Thầm Của Bóng Đêm
12,519 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khi Mặt Nạ Rơi
13,777 từ
🔒 Đăng nhập
15
Tiếng Gọi Từ Vực Thẳm
11,806 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Sẹo Cũ Trên Môi
12,720 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lưỡi Dao Kề Cổ
12,204 từ
🔒 Đăng nhập
18
Ánh Sáng Từ Đáy Hẻm
10,648 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Khóc Thầm Đêm
8,709 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bóng Đêm Thức Tỉnh
6,477 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?