Nửa đêm, Sài Gòn không ngủ. Những ánh đèn neon chói lòa phản chiếu lên vũng nước mưa còn đọng lại trên mặt đường. Từ quán cà phê vỉa hè, những câu chuyện râm ran lấp đầy không gian huyền ảo, nhưng tất cả đều chìm trong âm thanh của chiếc xe cứu thương gào thét, len lỏi qua các con hẻm nhỏ. Chỉ một tiếng rên rỉ, một hơi thở nhẹ nhàng của sự sống sắp tắt, lập tức cuốn theo dòng chảy tăm tối của thành phố này.
“Cô cứ ngồi yên, tôi sẽ kiểm tra lại.” Giọng nói của Hạ đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng không thể che giấu được cảm giác run rẩy qua từng lời nói. Cô là bác sĩ phẫu thuật tại Bệnh viện Chợ Rẫy, nhưng đêm nay, cô đang phải đối mặt với một áp lực mà không trường học nào dạy được. Cô vừa nhận được một cuộc gọi từ một người bạn cũ, mời cô ra ngoài làm một vụ điều tra nhỏ. Chỉ một cuộc gọi không ngờ, lại dẫn đến cái chết của một người đàn ông mà cô chưa bao giờ gặp.
"Chuyện gì đã xảy ra, Hạ?" Lan, người bạn đồng nghiệp hỏi, đôi mắt cô chứa đầy lo lắng. Hạ chỉ kịp gật đầu, không thể đi vào chi tiết. Cô biết mình phải tập trung, nhưng nỗi ám ảnh về cái chết của người đàn ông kia cứ đeo bám. Hình ảnh của xác chết, với những vết thương rướm máu, vẫn còn in hằn trong tâm trí cô.
“Cô có biết người này không?” Hạ hỏi, cố ngăn chặn những suy nghĩ tiêu cực cuồn cuộn xô đẩy vào đầu. Người đàn ông này, sống trong một căn hộ ở quận 4, đã bí mật gửi thông điệp cầu cứu trước khi chết. Trong tay Hạ là một chiếc điện thoại thông minh với tin nhắn cuối cùng đầy bí ẩn: “Hãy tìm chiếc nhẫn.” Điều đó khiến Hạ cảm thấy như đang đứng trước một bức màn bí mật, nơi những kẻ tội phạm không bao giờ thật sự biến mất.
“Người quen của cô sao?” Lan hỏi, có chút nghi ngờ. Hạ lắc đầu. “Không. Tôi chưa bao giờ thấy mặt, nhưng... tại sao anh ta lại gửi cho tôi tin nhắn này?” Cô thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại, tìm kiếm manh mối mà có thể đã bị lãng quên.
“Có thể anh ta đã nhầm số.” Lan vừa cầm lấy chiếc điện thoại, vừa cố gắng tìm hiểu. “Hả, tin nhắn được gửi vào 11 giờ đêm hôm qua?” Cô nhướng mày, “Và giờ anh ta đã chết?”
“Đúng vậy.” Hạ nhắm mắt lại, như thể cố gắng nhớ lại những gì mình có thể đã bỏ lỡ. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng không thể ngồi yên. Có điều gì đó không đúng, có điều gì đó ở đây khiến cô không thể thở nổi. Quyết định của Hạ dần trở nên rõ ràng. Cô không thể chỉ đứng nhìn.
