Hà Nội những ngày cuối thu mang theo chút se lạnh và hương hoa sữa nồng nàn. Với tôi, Trịnh Lãm, từng cơn gió heo may ấy như luồn vào tận đáy tim, khoét sâu thêm những khoảng trống chưa bao giờ được lấp đầy. Tôi là chủ một tiệm cà phê sách nhỏ trên con phố cổ, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Tôi sống khép mình, trốn tránh mọi ánh mắt tò mò sau cặp kính gọng tròn và những trang sách cũ kỹ.
Chiều nay, mưa phùn lất phất. Tiếng chuông cửa leng keng phá vỡ sự tĩnh lặng thường nhật. Tôi ngẩng đầu. Một dáng người cao gầy, khoác chiếc măng tô màu rêu phong, mái tóc đen nhánh còn vương vấn vài hạt mưa. Hắn đứng đó, ánh mắt tựa hồ như mang theo cả một dải ngân hà, lấp lánh và xa xăm. Tôi chưa từng thấy ai có đôi mắt như vậy, sâu thẳm nhưng lại bừng sáng một cách kỳ lạ.
“Chào anh,” hắn cất tiếng, giọng nói trầm ấm như dòng chảy ngầm dưới lòng đất. “Đây có phải là Tiệm Cà Phê Mưa Không Tên?”
Tôi gật đầu, tim đập lệch nhịp. Hắn gọi tên tiệm của tôi, cái tên mà chỉ những người quen thân mới biết, hoặc những ai đã từng lang thang trên những diễn đàn văn học cũ kỹ.
Hắn ngồi xuống góc bàn gần cửa sổ, nơi có ánh sáng dịu nhẹ nhất, và gọi một ly cà phê đen đá. Tôi mang ra, đặt nhẹ nhàng trước mặt hắn. Ngón tay hắn thon dài, khẽ chạm vào thành ly lạnh buốt, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. “Cảm ơn anh.”
Trong suốt buổi chiều, hắn ngồi đó, không đọc sách, không dùng điện thoại, chỉ đơn giản là ngắm nhìn từng giọt mưa ngoài ô cửa kính, và đôi lúc, ánh mắt ấy lại vô tình chạm vào tôi. Mỗi lần như vậy, trái tim tôi lại khẽ hẫng đi một nhịp. Tôi cảm thấy một luồng điện xẹt qua, một cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân quen, như thể tôi đã chờ đợi ánh mắt này từ rất lâu.
Khi trời tối hẳn, hắn đứng dậy. “Cà phê rất ngon,” hắn nói, “và… khung cảnh này cũng vậy.” Hắn nhìn tôi, ánh mắt ấy xoáy sâu vào tâm hồn tôi, khiến tôi cảm thấy mình trần trụi dưới cái nhìn ấy.
Trước khi bước ra, hắn khẽ đặt một tấm danh thiếp lên quầy. “Phạm An Khang. Rất vui được biết anh.”
Tôi nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần vào màn đêm ẩm ướt, tấm danh thiếp lạnh lẽo trong tay. Tên hắn, An Khang, nghe thật bình yên. Tôi lật tấm danh thiếp, mặt sau chỉ có một dòng chữ viết tay, nắn nót, tựa như nét vẽ của một họa sĩ: *“Có những vết xước, chỉ cần một ánh sáng, sẽ hóa thành lung linh.”*
