Một gia đình giàu có bị thảm sát dã man. Điều kỳ lạ là bức ảnh cuối cùng được chụp trong đêm đó lại là nụ cười rạng rỡ của cô con gái út, người duy nhất sống sót. Cảnh sát nghi ngờ cô bé bị sốc, nhưng càng điều tra, họ càng nhận ra có điều gì đó không đúng, một sự lạnh lùng đáng sợ ẩn sau đôi mắt ngây thơ.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Đêm Hạ Đỏ Lòe — Đọc thử miễn phí
Cái mùi tanh nồng của máu và hoa lài xộc thẳng vào mũi Thiếu tá An ngay khi cánh cửa sắt trượt nặng nề mở ra, lộ ra khoảng sân rộng lát đá hoa cương còn ướt sương đêm. Đồng hồ trên tay Hạ Vy chỉ 2 giờ 17 phút sáng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua hàng cây lộc vừng cao vút, tạo nên những bóng đổ xiên vẹo trên nền gạch trắng, gợi cảm giác siêu thực đến rợn người. Tiếng còi xe cấp cứu vừa dứt ở góc phố Nguyễn Du đã để lại một khoảng lặng ghê rợn, chỉ còn tiếng bước chân lạo xạo của đội pháp y và tiếng máy ảnh chụp liên hồi như tiếng ve sầu mùa hạ. Ngụ tại số nhà 17, khu biệt thự An Khang, đây là địa chỉ mới nhất được thêm vào danh sách đen của thành phố, nơi một gia đình tưởng chừng hoàn hảo vừa bị xé toạc bởi một bi kịch không thể hình dung.
"Thiếu tá An, hiện trường đây ạ," Hạ Vy, cô trinh sát trẻ với mái tóc búi cao gọn gàng, nói, giọng cô khàn đi vì thức khuya, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tập trung cao độ khi cô lia chiếc đèn pin siêu sáng của mình qua từng góc tối. Chiếc áo khoác gió mỏng màu xanh rêu của cô vẫn còn vương mùi cà phê phin đậm đặc từ quán Hẻm Nhỏ mà họ ghé vội trước khi tới đây. Lần đầu tiên đối mặt với một vụ án kinh hoàng đến vậy, Hạ Vy nuốt nước bọt, cảm nhận vị đắng nghét ở cuống họng. Cô bé mới ra trường, tràn đầy nhiệt huyết này vẫn chưa quen với việc phải đối mặt với cái chết dữ dội, dù đã đọc không ít hồ sơ.
Ngôi biệt thự ba tầng màu trắng kem, với kiến trúc hiện đại xen lẫn nét cổ điển, nằm lặng lẽ dưới bầu trời Sài Gòn đêm. Những chậu lan hồ điệp đang mùa khoe sắc, vẫn còn nguyên vẹn trên bệ cửa sổ, như một sự chế giễu tàn nhẫn đối với cảnh tượng bên trong. Cửa chính không hề có dấu hiệu cạy phá, một chi tiết khiến An nhíu mày. Thường thì những vụ đột nhập sẽ để lại ít nhất một vết xước trên khóa hay khung cửa, nhưng ở đây, mọi thứ đều "hoàn hảo" đến đáng ngờ. An đưa tay chạm nhẹ vào một chậu cúc vàng rực rỡ đặt ngay lối vào, cảm nhận những cánh hoa mềm mại, lạnh ngắt dưới đầu ngón tay. Có vẻ như người cuối cùng bước vào nhà đã làm điều đó một cách rất tự nhiên, hoặc được mời vào.
Bên trong, không khí đặc quánh mùi tanh của sắt, trộn lẫn với hương nước hoa phụ nữ thoang thoảng và mùi gỗ lim cũ. Ánh đèn trắng của đội kỹ thuật hình sự chiếu sáng căn phòng khách rộng lớn, phơi bày sự xa hoa và cả sự hỗn loạn ghê người. Một chiếc tivi màn hình cong khổng lồ treo tường vẫn đang phát kênh tin tức buổi sáng, không có tiếng, chỉ có hình ảnh tĩnh vật trôi qua, như một đoạn băng ghi hình của một cuộc sống đã bị cắt đứt đột ngột. Ba thi thể nằm rải rác trên sàn nhà lát đá cẩm thạch Ý, mỗi người một tư thế, mỗi người một câu chuyện đau đớn. Nạn nhân đầu tiên là ông Trần Mạnh Hùng, chủ tịch tập đoàn địa ốc Hùng Phát, nằm úp mặt xuống chiếc thảm Ba Tư đắt tiền, một vũng máu đỏ sẫm loang ra như đóa hoa địa ngục.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Vết thương chí mạng ở gáy, có vẻ là một vật sắc nhọn," bác sĩ pháp y Mai Linh, một phụ nữ trung niên với mái tóc bob ngắn và đôi kính gọng bạc, thông báo, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy chuyên nghiệp. Cô đang quỳ bên cạnh thi thể ông Hùng, đôi găng tay y tế trắng tinh vấy một vệt máu đỏ tươi. Mùi thuốc sát trùng từ bộ đồ bảo hộ của cô hòa lẫn với mùi máu, tạo thành một hỗn hợp khó chịu. An cúi xuống, quan sát kỹ. Ông Hùng vẫn mặc bộ pyjama lụa màu xanh than, chiếc đồng hồ Patek Philippe còn nguyên trên cổ tay. Không có dấu hiệu vật lộn, không có vết thương phòng vệ. Điều này cho thấy cuộc tấn công diễn ra quá nhanh, hoặc nạn nhân hoàn toàn không đề phòng.
Hạ Vy bước tới, tay vẫn cầm chiếc máy ghi âm mini. "Kẻ thủ ác ra tay rất nhanh gọn, gần như không để lại dấu vết." Cô bé nhìn An, ánh mắt đầy lo lắng. "Cửa không khóa, không có dấu hiệu cạy phá. Toàn bộ tài sản vẫn còn nguyên vẹn, Thiếu tá. Đây không giống một vụ cướp thông thường." Cô đưa mắt quét qua chiếc tủ rượu vang Pháp vẫn còn đầy ắp, và những bức tranh sơn dầu giá trị treo trên tường. Một chai rượu vang đỏ cao cấp, nhãn hiệu Château Margaux 1787, vẫn nằm yên vị trong giá đỡ, như một lời nhắc nhở về sự vô nghĩa của vật chất trước cái chết.
An gật đầu, môi mím chặt. "Đúng vậy. Hoặc là một vụ trả thù, hoặc là kẻ giết người không quan tâm đến tài sản." Anh nhìn lên trần nhà, nơi một camera an ninh nhỏ màu đen được gắn khuất sau chùm đèn chùm pha lê. "Hệ thống an ninh thế nào?"
"Hệ thống camera bị vô hiệu hóa vào khoảng 1 giờ 30 phút sáng," Hạ Vy nhanh chóng trả lời, kiểm tra lại thông tin trên máy tính bảng. "Đội kỹ thuật đang cố gắng khôi phục. Nhưng có vẻ như đây là một người am hiểu công nghệ, hoặc đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Toàn bộ dữ liệu đã bị xóa sạch khỏi ổ cứng cục bộ." Cô lướt ngón tay trên màn hình, vẻ mặt căng thẳng. "Mạng điện thoại, wifi đều bị cắt cùng lúc. Dường như cả ngôi nhà bị cô lập hoàn toàn."
Thi thể thứ hai là bà Trần Thu Hà, vợ ông Hùng, nằm sấp trên sàn bếp, gần chiếc tủ lạnh side-by-side màu bạc sang trọng. Một tay bà vẫn nắm chặt chiếc điện thoại thông minh Samsung Galaxy Z Flip màu tím, màn hình đã vỡ tan tành. Chiếc tạp dề hình hoa hồng trắng vẫn còn buộc quanh eo. Có vẻ bà đã bị tấn công khi đang ở bếp, có lẽ đang chuẩn bị đồ ăn khuya hoặc uống nước. Một tách trà hoa cúc vẫn còn bốc khói nhẹ trên bàn bếp, cạnh một lọ đường kính màu trắng và một con dao gọt hoa quả nhỏ. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc cố gắng che đi mùi máu tanh nồng.
"Bà Hà có vẻ đã cố gắng gọi cho ai đó," Hạ Vy nhận xét, chỉ vào chiếc điện thoại. "Vết thương tương tự, một nhát đâm mạnh ở cổ, làm đứt động mạch cảnh. Máu chảy ra rất nhiều."
An lại cúi xuống. Bà Hà còn đeo một chiếc vòng ngọc trai trên cổ, viên ngọc to và sáng, phản chiếu ánh đèn. Bàn tay bà không có dấu hiệu giằng co, nhưng ngón trỏ và ngón cái vẫn bấm chặt vào nút nguồn của điện thoại, như một phản xạ cuối cùng. "Số cuối cùng bà ấy gọi là gì?" An hỏi.
"Chưa thể kiểm tra được, điện thoại đã hỏng nặng," Hạ Vy lắc đầu. "Đang chờ đội pháp y thu thập để phục hồi dữ liệu."
Thi thể thứ ba, anh Trần Quốc Việt, con trai cả, 25 tuổi, nằm gục ngay chân cầu thang lên tầng hai, giữa những bậc thang gỗ gụ bóng loáng. Anh Việt vẫn mặc bộ đồ thể thao Adidas màu đen, một chiếc tai nghe không dây AirPods Pro còn vắt hờ trên tai. Mắt anh mở trừng trừng, nhìn thẳng lên trần nhà, như thể chết trong sự ngạc nhiên tột độ. An quan sát kỹ bàn tay của Việt. Trên mu bàn tay phải có một vết xước nhỏ, như thể bị vật gì đó sắc nhọn lướt qua. Có lẽ anh đã cố gắng chống cự, dù rất yếu ớt. Một dòng máu khô đã đông lại trên khóe miệng anh. Mùi mồ hôi và keo xịt tóc của anh Việt vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi máu.
"Cậu Việt có vẻ là người duy nhất có dấu hiệu giằng co nhẹ," bác sĩ Linh nói, đứng dậy và giũ nhẹ bộ đồ bảo hộ. "Vết thương ở bụng, rất sâu, thủng nội tạng. Có vẻ là do một vật nhọn, có lưỡi dao mỏng, dài." Cô thở dài. "Cả ba nạn nhân đều chết do mất máu quá nhiều và chấn thương nghiêm trọng. Thời gian tử vong ước tính vào khoảng 1 giờ 45 phút đến 2 giờ sáng."
"Vậy là sau khi camera bị vô hiệu hóa 15 phút," An lẩm bẩm. "Kẻ thủ ác đã đợi đến khi mọi thứ tắt hẳn mới hành động. Có vẻ đây là một sát thủ chuyên nghiệp, hoặc một người có kinh nghiệm."
Hạ Vy rùng mình. "Vậy còn cô bé, Thiếu tá? Trần Ánh Dương. Là người sống sót duy nhất."
An ngẩng đầu. "Cô bé thế nào rồi?"
"Đang được đưa đến bệnh viện Nhi Đồng 2 để kiểm tra tâm lý và thể chất," Hạ Vy trả lời. "Cô bé được tìm thấy trong phòng riêng trên tầng hai, không hề có vết thương nào. Chỉ có vẻ ngoài hơi sốc, nhưng lại có một... một nụ cười."
Nụ cười. Từ đó như một mũi kim châm vào tâm trí An. Ngay giữa một vụ thảm sát, một nụ cười? An đã từng chứng kiến nhiều phản ứng của người sống sót sau thảm kịch. Sợ hãi, sốc, khóc lóc, câm lặng. Nhưng cười? Anh vội bước lên tầng hai, theo bản năng.
Cầu thang gỗ gụ kêu kẽo kẹt dưới trọng lượng của anh. Mỗi bước chân là một tiếng vọng khô khốc trong căn nhà chết chóc. An đi thẳng đến căn phòng nơi Ánh Dương được tìm thấy. Cánh cửa phòng màu trắng ngà vẫn hé mở. Bên trong, căn phòng tràn ngập màu hồng phấn, với những con thú nhồi bông đủ loại nằm rải rác trên giường và sàn nhà. Một chiếc bàn học nhỏ với những quyển sách giáo khoa còn mở, và một chiếc máy tính bảng iPad Pro màu bạc đặt úp. Trên tường, treo đầy những bức ảnh chụp gia đình, những khoảnh khắc hạnh phúc của một cuộc sống giờ đây đã tan vỡ. Mùi hương kẹo ngọt và phấn hoa thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với mùi máu từ tầng dưới.
Trên chiếc bàn đầu giường, cạnh một chiếc đèn ngủ hình đám mây, là một chiếc điện thoại di động iPhone 14 Pro Max màu tím. Màn hình vẫn sáng, hiển thị một bức ảnh. An tiến lại gần, tim anh thắt lại khi nhìn thấy bức ảnh đó.
Đó là bức ảnh selfie của Ánh Dương. Cô bé khoảng 12 tuổi, với mái tóc đen dài xõa ngang vai, đôi mắt to tròn long lanh và khuôn mặt bầu bĩnh. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn ngủ chiếu lên khuôn mặt cô bé. Và cô bé đang *cười*. Một nụ cười rạng rỡ, không gượng ép, không chút sợ hãi hay đau đớn nào, như thể đó là một buổi tiệc sinh nhật chứ không phải một đêm định mệnh. Nụ cười đó có gì đó quá... bất thường. Bất thường đến lạnh người.
An nhìn kỹ hơn. Ánh Dương đang mặc bộ pyjama hình thỏ hồng, tay ôm một con gấu bông lớn. Phía sau cô bé, lờ mờ trong bóng tối, có thể thấy một góc của chiếc tủ quần áo màu trắng và một chiếc rèm cửa sổ. Điều đáng chú ý là trên tay phải của cô bé, ngón tay đeo một chiếc nhẫn bạc nhỏ hình ngôi sao. Chiếc nhẫn này có vẻ hơi lớn so với ngón tay của cô bé. Hơn nữa, trên chiếc gối màu hồng, có một sợi tóc dài màu vàng hoe vương lại, khác hẳn với màu tóc đen của Ánh Dương.
"Thiếu tá An," Hạ Vy bước vào, cô bé cũng nhìn thấy bức ảnh, đôi mắt mở to. "Đây là bức ảnh được chụp vào... 1 giờ 40 phút sáng. Chỉ vài phút sau khi camera bị vô hiệu hóa, và chỉ vài phút trước khi vụ án xảy ra."
An không nói gì, ánh mắt anh dán chặt vào nụ cười của Ánh Dương. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nụ cười đó, nó không phải là của một đứa trẻ bị sốc. Nó là nụ cười của một người *biết*. Hoặc là của một người *không cảm thấy gì*.
"Kiểm tra lại tất cả các camera xung quanh khu biệt thự," An ra lệnh, giọng trầm hẳn. "Kiểm tra camera giao thông, camera của các nhà hàng xóm, bất cứ thứ gì có thể ghi lại hình ảnh vào khoảng thời gian đó. Đặc biệt chú ý đến người ra vào khu vực này."
"Vâng, Thiếu tá," Hạ Vy đáp, ghi chú nhanh vào máy tính bảng. "Đội kỹ thuật đang cố gắng khôi phục dữ liệu từ điện thoại của bà Hà và của cậu Việt. Điện thoại của Ánh Dương cũng sẽ được kiểm tra. Có lẽ sẽ có manh mối về người cuối cùng mà gia đình này liên lạc."
An vẫn nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Cái nhẫn, sợi tóc vàng. Những chi tiết nhỏ nhặt, nhưng trong bối cảnh này, chúng giống như những tiếng chuông cảnh báo. Ai lại đi đeo nhẫn của người khác vào lúc nửa đêm? Và sợi tóc vàng đó, của ai? Cả ông Hùng, bà Hà và Việt đều có tóc đen.
Đêm đã về khuya. Tiếng còi xe cảnh sát vẫn vọng lại từ xa, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng bước chân nặng nề. Nhưng trong căn phòng hồng phấn này, chỉ có An và Hạ Vy, đối diện với nụ cười bí ẩn của Ánh Dương. Một nụ cười có thể chứa đựng cả một vực thẳm.
An đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu quen thuộc lại ập đến. Đã bao lâu rồi anh không ngủ một giấc trọn vẹn? Từ vụ án 'Con Búp Bê Mất Tích' ba năm trước, giấc ngủ của anh luôn bị xé vụn bởi những mảnh ghép rời rạc của hiện trường và những ánh mắt tuyệt vọng. Anh nhắm mắt lại một giây, hít sâu mùi kẹo ngọt và máu khô. Một cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt. Vụ án này, nó không đơn giản.
"Thiếu tá An, có điều này..." Hạ Vy bỗng reo lên, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại của Ánh Dương. "Em vừa tìm thấy lịch
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Nụ Cười Vô Cớ
12,830 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mắt Kính Vỡ
11,053 từ
🔒 Đăng nhập
9
Khuôn Mặt Thật
14,380 từ
🔒 Đăng nhập
10
Khuôn Mặt Thứ Hai
12,189 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Kể Của Người Chết
10,697 từ
🔒 Đăng nhập
13
Khoảnh Khắc Vỡ Tan
7,802 từ
🔒 Đăng nhập
14
Gương Mặt Sau Lớp Ánh Sáng
12,524 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ánh Sáng Từ Đôi Mắt
12,415 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ánh Mắt Người Phán Xử
10,475 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mặt Nạ Nụ Cười
9,772 từ
🔒 Đăng nhập
18
Vén Màn Nụ Cười
11,649 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ánh Cười Lạnh Giá
13,005 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Tướng Mỉm Cười
9,240 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?