Mưa xối xả, từng hạt như lưỡi dao cắt vào da thịt. Tôi, Lục Hạ, nằm trên vũng máu tanh tưởi, hơi thở yếu ớt. Cái bụng mang nặng giọt máu của tôi và hắn, nay trống rỗng. Mảnh thủy tinh sắc nhọn găm sâu vào tim, đau đớn đến thấu xương tủy.
Trước mắt tôi, chồng tôi – Vương Đình Phong, và em gái nuôi – Lục Dao, đứng đó, che ô, bình thản nhìn tôi hấp hối. Đôi mắt Lục Dao tràn ngập sự đắc thắng, còn Đình Phong? Hắn chỉ cau mày, như thể tôi là vết bẩn làm ô uế đôi giày da bóng loáng của hắn.
“Chị à, chị đi rồi, em sẽ thay chị chăm sóc Đình Phong thật tốt. Anh ấy yêu em, chị biết mà, phải không?” Giọng Lục Dao ngọt ngào như rót mật, nhưng từng lời lại là lưỡi kiếm xuyên tâm.
Tôi cười, một nụ cười thảm hại, máu tuôn ra từ khóe môi. “Vương Đình Phong, Lục Dao… hai kẻ khốn nạn các người… Nếu có kiếp sau, dù có hóa thành tro bụi, ta cũng sẽ lột da, rút gân các ngươi, khiến các ngươi sống không bằng chết!”
Hận thù cháy bỏng, thiêu rụi cả linh hồn tôi. Màn đêm buông xuống, nuốt chửng bóng hình tàn tạ của một người đàn bà bị phản bội.
***
“Lục Hạ! Dậy đi con! Trễ học rồi kìa!”
Tiếng mẹ gọi, giọng nói thân quen đã hóa thành ký ức xa xôi, nay lại vang vọng bên tai. Tôi choàng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Căn phòng quen thuộc, chiếc giường đơn giản, ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ. Không phải vũng máu tanh tưởi, không phải bệnh viện lạnh lẽo.
Tôi bật dậy, chạy đến gương. Khuôn mặt non nớt, đôi mắt to tròn ngây thơ, không chút dấu vết của sự từng trải, của những vết sẹo do phản bội. Tôi véo má, đau. Không phải mơ.
Đây là năm tôi mười tám tuổi. Năm mà tôi vừa tốt nghiệp cấp ba, chuẩn bị bước vào cánh cửa đại học. Năm mà tôi gặp Vương Đình Phong lần đầu, bị vẻ ngoài hào hoa của hắn mê hoặc. Năm mà tôi còn tin vào tình yêu, tin vào sự chân thành của Lục Dao.
Tôi nhìn vào gương, đôi mắt vốn trong veo nay ẩn chứa một ngọn lửa hận thù âm ỉ. "Vương Đình Phong, Lục Dao… các người đã hủy hoại cả cuộc đời ta. Kiếp này, ta sẽ không ngu ngốc mà bước vào vết xe đổ đó nữa. Các người, hãy đợi đấy!"
