Tiếng rên rỉ khô khốc của gió lùa qua lớp băng dày cộm trên cửa sổ. Đã sáu tháng kể từ khi Hà Nội biến thành một khối băng khổng lồ, một lăng mộ lạnh lẽo cho hàng triệu linh hồn. Tường nhà nứt toác, trần nhà rỉ nước đóng băng thành những thạch nhũ sắc lạnh. Nhiệt độ âm ba mươi độ C là mức "ấm áp" nhất chúng tôi từng trải qua.
Hương, mười tám tuổi, khẽ rùng mình. Đôi mắt thâm quầng dưới mái tóc rối bời, nhìn trân trân vào ngọn lửa leo lét từ cái bếp củi tự chế. Mấy thanh gỗ vụn cuối cùng cũng sắp tàn. Ba ngày rồi, khẩu phần của cô chỉ là một phần tư gói mì tôm sống và vài ngụm nước đá tan chảy từ tuyết bẩn. Bụng réo từng hồi, nhưng cơn đói không đáng sợ bằng nỗi sợ hãi đơn độc.
"Mẹ ơi..." Lời thì thầm lạc vào hư không. Mẹ cô đã ra ngoài tìm lương thực cách đây hai tuần. Bà hứa sẽ trở về. Nhưng trong cái thế giới này, lời hứa chỉ là những mảnh vụn băng vỡ tan tành. Thi thể bà, hay chỉ là vài dấu chân mờ nhạt trên tuyết? Hương không dám nghĩ tiếp.
Bỗng, một tiếng động mạnh vang lên từ tầng dưới. *Rầm!*
Tim Hương nhảy thót lên cổ họng. Không thể là ai khác ngoài "chúng nó". Những kẻ đói khát, lạnh lẽo, và giờ đây, còn mang theo thứ bệnh dịch quái ác. Chúng không còn là người. Da xanh xao, mắt đỏ ngầu, và tiếng rên rỉ ghê rợn luôn đi kèm với mùi tử khí. Người ta gọi chúng là "Zombie Băng". Chúng chậm chạp vì tê cóng, nhưng số lượng thì vô tận.
Hương vơ lấy con dao gọt hoa quả cùn mòn. Chiếc dao này là tất cả những gì cô có. Đôi tay gầy gò run rẩy. Cô cố gắng nhớ lời dặn của cha ngày trước: "Con gái, trong mọi hoàn cảnh, đừng bao giờ từ bỏ. Phải sống!" Cha cô cũng đã biến mất, ngay ngày đầu tiên tuyết rơi. Một mình cô bám trụ trong căn hộ cũ kỹ ở tầng 5 của một chung cư đổ nát.
Tiếng bước chân nặng nề, lạch bạch dần tiến lên cầu thang. *Két... két...* Mỗi tiếng động là một nhát dao đâm vào lồng ngực Hương. Cô lùi sát vào góc tường, cố gắng ẩn mình sau đống chăn rách nát. Hơi thở gấp gáp, mờ hơi trong không khí lạnh buốt.
*Rầm!* Cánh cửa căn hộ đối diện bị bật tung. Tiếng cào cấu ghê rợn vang lên, rồi một tiếng thét thất thanh, ngắn ngủi. Máu. Hương có thể cảm nhận mùi máu tanh tưởi, ngay cả khi nó không gần cô. Một người nữa đã biến mất. Hay biến thành... chúng.
