"Cút đi thằng ăn mày! Đừng làm bẩn mắt khách hàng của chúng tao!"
Tiếng quát chói tai xé toang không khí oi bức của con hẻm nhỏ Sài Gòn. Hưng, thân hình gầy gò, quần áo rách bươm, vội vàng ôm chặt chiếc hộp carton chứa vài chiếc bánh mì nguội ngắt. Mấy tên bảo vệ nhà hàng sang trọng, áo sơ mi trắng tinh, đẩy mạnh khiến anh ngã dúi dụi vào vũng nước đọng.
Mùi hôi thối từ cống rãnh xộc lên mũi, hòa quyện với vị đắng chát của tủi nhục. Hưng nhìn những thực khách sang trọng bên trong nhà hàng, nơi ánh đèn lung linh và tiếng cười nói vui vẻ dường như cách anh một thế giới. Một cô gái trẻ, tóc xoăn bồng bềnh, liếc nhìn Hưng với ánh mắt khinh bỉ rồi quay đi, chiếc túi xách Hermes đung đưa theo nhịp bước.
Ba năm. Ba năm kể từ ngày gia đình phá sản vì khoản nợ khổng lồ từ thằng chú ruột lừa đảo. Ba năm kể từ ngày anh từ một sinh viên IT triển vọng của Đại học Khoa học Tự nhiên trở thành kẻ lang thang, sống dưới gầm cầu, bữa đói bữa no. Mẹ anh bệnh nặng không có tiền chữa trị, em gái phải bỏ học. Hưng cắn chặt môi, vị máu tanh tưởi lan tỏa. Anh căm hận sự bất công này, căm hận những kẻ đã đẩy anh vào bước đường cùng.
"Đinh! Chúc mừng ký chủ đã đạt đủ điều kiện kích hoạt."
Một âm thanh điện tử vang vọng trong đầu Hưng, rõ ràng đến mức anh tưởng mình bị ảo giác. Anh ngước nhìn xung quanh, con hẻm vẫn vắng tanh.
"Hệ thống gì?" Hưng lẩm bẩm.
**[Hệ Thống Ông Chủ Ngầm đã khởi động thành công!]** **[Nhiệm vụ tân thủ: Kiểm soát 100 mét vuông khu vực xung quanh.]** **[Phần thưởng: Gói quà tân thủ đặc biệt + 10 điểm thuộc tính tự do.]**
Hưng trợn tròn mắt. Hệ thống? Chẳng lẽ những thứ anh từng đọc trong tiểu thuyết đô thị là thật? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng cùng lúc, một tia hy vọng bùng cháy trong đôi mắt vốn đã tắt lịm.
"Điều khiển 100 mét vuông?" Hưng thì thầm, nhìn quanh con hẻm bẩn thỉu và những bức tường bong tróc. Anh thử tập trung tinh thần, nghĩ đến việc "kiểm soát" khu vực này.
