"Thằng chó đẻ này! Mày phá sản thì cút, làm cái quái gì mà ngồi lì ở đây? Công ty này từ giờ là của tao!"
Giọng nói the thé của Đặng Hùng, cổ đông lớn nhất, vang vọng khắp văn phòng startup SmartTech vắng tanh. Hắn ném thẳng tập hồ sơ tài chính nợ nần chồng chất vào mặt tôi – Trần Phong. Từng tờ giấy trắng bay lả tả như những cánh bướm chết chóc, phủ lên giấc mơ tỷ đô tôi đã ấp ủ suốt 5 năm.
Đúng rồi, tôi – Trần Phong, 27 tuổi, cựu sinh viên Bách Khoa danh giá, từng được mệnh danh là "thiên tài công nghệ" với ý tưởng SmartHome AI. Từng gọi vốn thành công 10 tỷ, được báo chí săn đón. Giờ đây, chỉ còn là một kẻ thất bại thảm hại, gánh trên vai khoản nợ 5 tỷ đồng. Bạn gái cũ, Thùy Linh, người từng thề non hẹn biển, đã biến mất không dấu vết cùng với 2 tỷ đầu tư cuối cùng của tôi.
Đứng trước ánh mắt khinh miệt của Đặng Hùng và đám tay chân hắn, tôi siết chặt nắm đấm. Cơn nhục nhã này còn đau hơn cả thất bại. Nhưng tôi có thể làm gì? Một sinh viên nghèo ra trường, không ô dù, không gia thế, chỉ có đam mê và một cái đầu rỗng túi.
“Thấy chưa? Nhìn cái mặt mày đi, đúng là đồ vô dụng!” Đặng Hùng cười khẩy, hắn rút từ túi ra chiếc iPhone 16 Pro Max đời mới nhất, lướt lướt TikTok. “Giờ thì biến đi! Chỗ này không chứa chấp mấy thằng ăn hại!”
Tôi lảo đảo rời khỏi văn phòng, chiếc balo cũ kỹ nặng trĩu trên vai, không phải vì đồ đạc, mà vì gánh nặng của sự tuyệt vọng. Trời Sài Gòn đổ mưa tầm tã, như hòa cùng nước mắt sắp trào ra của tôi.
Vừa bước chân ra khỏi sảnh tòa nhà Bitexco, một chiếc Roll-Royce Phantom màu đen bóng loáng lướt qua, bắn tung tóe nước mưa lên người tôi. Từ cửa sổ xe, tôi thoáng thấy một cô gái với mái tóc dài óng ả, gương mặt lạnh lùng nhưng vô cùng quyến rũ. Cô ta chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi quay đi, như thể tôi chỉ là một cái bóng ven đường.
Đột nhiên, một âm thanh điện tử vang lên trong đầu tôi, rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya.
**[Đinh! Chúc mừng ký chủ Trần Phong đã kích hoạt Hệ Thống Dự Đoán Xu Hướng Công Nghệ!]**
