Từ xác chết biết nói đến những vụ án tưởng chừng vô phương cứu chữa, đây là thế
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lời Huyết Thư Từ Khu Chợ Cũ — Đọc thử miễn phí
Mùi hương nồng gắt của thịt tươi và cá ươn, thường ngày vốn là dấu hiệu của sự sống hối hả tại chợ Xóm Chiếu, giờ đây lại bị một mùi tanh nồng, ghê rợn hơn lấn át. Nó len lỏi vào từng kẽ hở của đêm Sài Gòn ẩm ướt, đeo bám như một lời nguyền. Một xác chết đã nằm đó, ngay góc khuất sau sạp rau cải cuối cùng, suốt hai ngày đêm trước khi được phát hiện.
Trương Hoàng Anh, vị thanh tra kỳ cựu với mái tóc rối bời và quầng thâm dưới mắt như thể anh chưa từng có một giấc ngủ trọn vẹn trong đời, liếc nhìn đồng hồ. Ba giờ sáng. Vẫn như mọi khi. Anh đến hiện trường trước cả khi đèn đường hoàn toàn tắt hẳn. Tiếng còi xe cảnh sát vẫn còn văng vẳng xa xa, nhưng ở đây, chỉ có ánh đèn pha yếu ớt từ chiếc xe chuyên dụng và ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo lén lút rọi xuống con hẻm nhỏ hẹp, ẩm ướt của quận 4. Không khí đặc quánh hơi nước và mùi tử khí. Hoàng Anh kéo khẩu trang lên cao hơn, cố gắng lọc bớt mùi hôi đang xộc thẳng vào xoang mũi. Anh đã quen với mùi chết chóc, nhưng mùi của một xác chết trương sình trong cái nóng Sài Gòn luôn là một trải nghiệm kinh hoàng riêng biệt.
Nạn nhân là một người phụ nữ trẻ, nằm sấp, mái tóc dài nhuộm nâu vàng giờ bết dính vào nền gạch ẩm ướt. Cô mặc một chiếc áo thun trắng đã ngả màu cháo lòng, và chiếc quần jean rách gối bạc phếch. Chiếc túi xách da màu xanh rêu, đã sờn cũ, nằm lăn lóc cách đó không xa, miệng túi mở toang, bên trong chỉ còn vài tờ quảng cáo và một hộp kẹo cao su bạc hà đã hết. Cảnh sát khu vực đã phong tỏa hiện trường một cách vội vàng, nhưng dấu vết dầu mỡ từ các sạp hàng và những vết giày dép lộn xộn đã in hằn khắp nơi trước đó cho thấy sự sơ suất khó tránh khỏi của một khu chợ đông đúc.
“Chào anh Hoàng Anh. Lại gặp nhau vào giờ này.”
Giọng nói trầm ấm vang lên. Lê Thanh Trúc, pháp y trẻ tuổi tài năng, đội mũ vành rộng che kín mái tóc tết gọn gàng, đeo găng tay cao su màu xanh, bước qua dải băng cảnh sát. Cô luôn là người duy nhất khiến Hoàng Anh cảm thấy bớt nặng nề khi đối mặt với cái chết. Cô có một sự bình tĩnh đáng sợ, gần như là lạnh lùng, nhưng ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính gọng kim loại lại luôn toát lên sự thấu hiểu. Bằng một cách nào đó, cô luôn tìm thấy những "lời thì thầm" từ những thi thể không còn nói được nữa.
Hoàng Anh khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ lấy trong túi ra một điếu thuốc, nhưng không châm lửa. Anh chỉ ngửi. “Nghiêm trọng hơn anh nghĩ, Trúc à.”
Thanh Trúc không đáp lời, cô quỳ xuống bên cạnh thi thể, ánh đèn pin từ mũ của cô chiếu sáng từng chi tiết. Cô thận trọng kiểm tra từng vết bầm tím trên cánh tay trần của nạn nhân, rồi đến vùng cổ bị che khuất bởi mái tóc. Hoàng Anh quan sát cô làm việc. Anh biết, Thanh Trúc sẽ không bỏ sót bất cứ điều gì.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Vết thương chí mạng là ở đây,” Thanh Trúc chỉ vào một điểm lõm sâu ở thái dương phải của nạn nhân. “Một vật cứng, có vẻ là hình tròn hoặc hình trụ. Lực tác động rất mạnh.” Cô dùng nhíp gắp một sợi tóc dài màu đen kịt không phải của nạn nhân, dính vào máu khô, đặt vào túi chứng cứ. “Cái này hơi lạ. Tóc nạn nhân màu nâu vàng.”
Hoàng Anh nhìn theo ánh mắt của Thanh Trúc. Sợi tóc đen đó dường như quá sạch sẽ so với những gì anh mong đợi ở một hiện trường đã bị bỏ lại hai ngày. Anh ghi nhận vào cuốn sổ tay đã sờn gáy. "Thời gian chết ước tính?"
"Dựa vào mức độ phân hủy và côn trùng, khoảng 48 đến 60 giờ trước. Có vẻ như nạn nhân đã bị đánh vào đầu, ngã xuống và tử vong tại chỗ. Nhưng… có một điểm đáng ngờ." Thanh Trúc dùng cọ nhỏ quét nhẹ lớp bụi bẩn và rác rưởi trên lưng áo nạn nhân. Một vết bẩn nhỏ, màu nâu đỏ, gần giống màu gỉ sét, nổi bật trên nền áo trắng đã ố vàng. "Đây không phải là vết máu. Mùi cũng khác."
Hoàng Anh cúi xuống, anh ngửi thấy một mùi kim loại nhẹ, pha lẫn chút cay nồng, rất khó nhận ra giữa vô vàn mùi tạp nham của chợ. “Mùi gì thế?”
“Để đưa về phòng thí nghiệm. Nhưng tôi nghi ngờ nó là một dạng hóa chất công nghiệp nào đó. Rất đặc trưng.” Thanh Trúc lật nhẹ thi thể, để lộ một vết thương sâu khác ở bụng dưới, nơi chiếc áo thun bị rách một đường dài, máu đã khô lại thành mảng đen sẫm. Hoàng Anh khẽ nhíu mày. Vết thương này dường như không phải là nguyên nhân chính gây ra cái chết, nhưng nó lại có vẻ được tạo ra *sau* khi nạn nhân đã ngã xuống. Vết rách trên quần jean ở đầu gối cũng không khớp với vết thương này, mà là một vết trầy xước nông hơn, cho thấy nạn nhân có thể đã vấp ngã hoặc bị đẩy.
Thanh Trúc tiếp tục kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Cô dùng một chiếc kính lúp nhỏ soi từng kẽ tay của nạn nhân, vốn bị bám đầy đất và bẩn thỉu. “Không có dấu hiệu tự vệ rõ ràng trên tay. Nhưng… cái này.” Cô chỉ vào móng tay cái của bàn tay phải. Dưới lớp đất cát, một lớp sơn móng tay màu xanh ngọc lam đã bong tróc, chỉ còn lại một vệt nhỏ. “Màu này không phổ biến lắm. Và điều đáng nói là, có một vết xước rất nhỏ, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, trên đầu ngón tay này. Giống như nạn nhân đã cào vào một bề mặt cứng, hoặc một ai đó, trước khi chết.”
Hoàng Anh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một chi tiết nhỏ, nhưng có thể mở ra một cánh cửa khác. “Có thể là dấu vân tay của hung thủ?”
“Rất khó. Vết xước quá nông, và có thể đã bị rửa trôi bởi mồ hôi hoặc chất lỏng khác. Nhưng nó cho thấy một sự kháng cự cuối cùng, yếu ớt.” Thanh Trúc đứng dậy, cẩn thận tháo khẩu trang, đưa cho đội kỹ thuật. “Thi thể cần được đưa về sớm nhất có thể. Tôi muốn một cuộc khám nghiệm tử thi toàn diện ngay lập tức.”
Trong khi đội pháp y bận rộn đưa thi thể lên cáng, Hoàng Anh đi vòng quanh hiện trường một lần nữa. Anh nhìn lên bức tường cũ kỹ, nứt nẻ phía sau sạp hàng, nơi nạn nhân đã nằm. Những nét vẽ nguệch ngoạc của lũ trẻ con và một vài tờ quảng cáo dán chồng chất lên nhau, đã mục nát theo thời gian. Anh khẽ chạm tay vào một mảng tường lồi lõm, cảm nhận độ ẩm và sự thô ráp của vôi vữa. Ngón tay anh chợt dừng lại. Một mảnh vụn nhỏ, màu trắng bạc, óng ánh như thủy tinh, bị kẹt trong khe nứt của tường. Nó quá nhỏ để có thể dễ dàng nhìn thấy. Hoàng Anh cẩn thận dùng nhíp gắp nó ra, đặt vào một túi chứng cứ riêng. Anh không nói gì với ai, giữ lại manh mối này cho riêng mình. Có vẻ như đây không phải là thủy tinh thông thường.
Trở lại chiếc xe cảnh sát, Hoàng Anh mở điện thoại. Vài cuộc gọi nhỡ từ số lạ. Anh không quan tâm. Điều anh quan tâm là hồ sơ của nạn nhân.
“Nạn nhân là Nguyễn Thị Ngọc Hân, 27 tuổi,” Trung úy Minh, cấp dưới của Hoàng Anh, báo cáo, giọng nói vẫn còn ngái ngủ. “Quê ở Long An, lên Sài Gòn làm công nhân may cho một xưởng nhỏ ở quận Bình Tân. Đã mất liên lạc với gia đình khoảng ba ngày nay. Bạn cùng phòng trọ là cô Trần Thanh Hà đã báo cảnh sát hôm qua sau khi Hân không về phòng và không liên lạc được.”
“Bạn cùng phòng?” Hoàng Anh hỏi, mắt vẫn dán vào hình ảnh sơ sài của Ngọc Hân trên màn hình điện thoại. Một cô gái với nụ cười hiền lành, đôi mắt to tròn, không có vẻ gì là một người có kẻ thù.
“Vâng. Cô Hà cho biết Hân là người hiền lành, không gây thù chuốc oán với ai. Sống rất khép kín. Cô ấy nói Hân có một người bạn trai, nhưng không biết rõ lắm. Hân cũng không kể nhiều về mối quan hệ này.” Minh lật tập hồ sơ. “Gần đây Hân có vẻ lo lắng về chuyện tiền bạc, vì xưởng may giảm ca, thu nhập không ổn định. Có ý định tìm việc làm thêm.”
Hoàng Anh nhắm mắt lại. Tiền bạc. Luôn là tiền bạc. Và những mối quan hệ mập mờ. “Lấy lời khai của Trần Thanh Hà. Và tìm hiểu về người bạn trai đó. Càng nhanh càng tốt.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Màn đêm dần bị xua tan bởi ánh bình minh le lói. Những người bán hàng rong đầu tiên đã bắt đầu dọn dẹp sạp. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mặc kệ một sinh mạng vừa vụt tắt.
Tại phòng pháp y, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu rọi xuống thi thể Ngọc Hân. Thanh Trúc, đeo kính lúp chuyên dụng, tỉ mỉ từng chi tiết. Cô rạch một đường thẳng từ xương ức xuống bụng, phơi bày những cơ quan nội tạng. Mùi formol và máu tanh hòa quyện. Cô ghi lại cẩn thận từng phát hiện. Tim, phổi, gan… tất cả đều bình thường, không có dấu hiệu bệnh lý hay ngộ độc.
Nhưng rồi, khi cô kiểm tra dạ dày, cô chợt dừng lại. Bên trong dạ dày, ngoài phần thức ăn đã tiêu hóa một phần (chủ yếu là mì gói và một ít rau xanh, bữa ăn cuối cùng của Hân có lẽ là tối ba ngày trước), có một vật thể lạ. Nó nhỏ, hình chữ nhật, dẹt, màu đen. Thanh Trúc dùng nhíp gắp nó ra, rửa sạch dưới vòi nước. Đó là một chiếc thẻ nhớ microSD.
Mắt cô trợn tròn. Một chiếc thẻ nhớ trong dạ dày? Cô chưa từng thấy điều này trong suốt sự nghiệp của mình. Đây không phải là một tai nạn. Nạn nhân đã nuốt nó một cách có chủ đích, có lẽ là để giấu diếm một điều gì đó cực kỳ quan trọng, một thông điệp cuối cùng.
Cô lập tức gọi cho Hoàng Anh, giọng cô khẩn trương. "Anh Hoàng Anh! Tôi tìm thấy một thứ... đặc biệt."
Hoàng Anh đến phòng thí nghiệm nhanh như cắt. Nhìn thấy chiếc thẻ nhớ trên bàn, anh lập tức hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình. "Thẻ nhớ? Cô có nghĩ đó là một thông điệp không?"
"Có thể. Nhưng tại sao lại giấu nó trong dạ dày? Phải chăng nạn nhân biết mình sẽ bị giết và muốn đảm bảo nó không bị tìm thấy một cách dễ dàng?" Thanh Trúc cau mày. "Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng vùng thực quản và dạ dày, không có vết thương hay dấu hiệu cưỡng ép nuốt. Có vẻ như Hân đã tự nguyện nuốt nó."
"Vậy là, trước khi chết, nạn nhân đã cố gắng truyền tải một thông điệp bí mật." Hoàng Anh nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ nhớ bé tí teo. "Hãy xem nó chứa gì."
Thanh Trúc cắm chiếc thẻ vào đầu đọc. Màn hình máy tính hiện lên thư mục chứa file. Chỉ có duy nhất một file video, được đặt tên là "Lời Hứa". Hoàng Anh và Thanh Trúc nín thở nhìn vào màn hình.
Video bắt đầu. Trong khung hình là khuôn mặt mệt mỏi của Ngọc Hân, nhưng đôi mắt cô ánh lên một sự quyết tâm đáng sợ. Cô đang ở trong một căn phòng nhỏ hẹp, có vẻ là phòng trọ của mình. Phía sau cô là bức tường sơn màu xanh lá cây đã bạc màu. Một chiếc quạt điện cũ kỹ đang quay tít trên trần nhà.
"Nếu ai đó tìm thấy cái này..." Giọng Hân run rẩy, nhưng vẫn rõ ràng. "...thì có nghĩa là tôi đã chết. Tôi biết mình đang gặp nguy hiểm. Tôi đã phát hiện ra bí mật của họ. Họ sẽ không tha cho tôi."
Hoàng Anh và Thanh Trúc nhìn nhau. Bí mật? Họ?
"Cái đêm tôi làm ca đêm ở xưởng, tôi đã thấy họ..." Hân nói, ánh mắt xa xăm như nhìn vào một ký ức kinh hoàng. "...đánh nhau. Ông chủ xưởng, ông Sáu, và một người đàn ông lạ mặt. Họ nói về một món hàng, một lô hàng... và một cái tên. Một cái tên tôi không bao giờ quên."
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô. "Ông ấy... ông Sáu... đã giết người. Tôi thấy hết. Tôi có bằng chứng. Nhưng tôi không thể nói cho ai. Tôi sợ."
Hoàng Anh siết chặt tay. Ông Sáu? Chủ xưởng may? Một người đàn ông mà họ đã gạch tên ra khỏi danh sách nghi phạm ban đầu vì ông ta có vẻ ngoài hiền lành, trung thực và một alibi (chứng cứ ngoại phạm) khá chắc chắn từ vợ.
"Tôi đã ghi âm lại cuộc nói chuyện đó. Nó ở đây." Hân giơ lên một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình đã vỡ. "Nó trong chiếc điện thoại này. Tôi đã giấu nó... tôi sẽ để nó ở nơi họ không thể ngờ tới. Xin hãy tìm nó. Xin hãy bắt họ. Họ không thể thoát tội."
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên trong video. Hân giật mình. Ánh mắt cô tràn ngập sự kinh hoàng. Cô nhìn chằm chằm vào ống kính, như thể đang nhìn thẳng vào Hoàng Anh và Thanh Trúc. "Họ đến rồi!"
Video khẽ rung lắc, rồi đổ xuống. Tiếng bước chân nặng nề vang lên. Cửa bật mở. Một bóng người cao lớn che kín khung hình.
Và rồi, video kết thúc. Chỉ có một màn hình đen kịt.
Hoàng Anh đứng sững sờ. Toàn bộ vụ án vừa đảo lộn hoàn toàn. Hân không phải là nạn nhân của một vụ cướp thông thường hay một mối tình vặt vãnh. Cô là một nhân chứng, bịt miệng vì một bí mật khủng khiếp. Cái chết của cô là một vụ giết người được tính toán kỹ lưỡng, không phải chỉ là một cú đánh đầu tình cờ. Và điều đáng sợ nhất, cô đã kịp để lại một "lời huyết thư" từ tận sâu bên trong cơ thể mình.
Nhưng cô đã giấu chiếc điện thoại ở đâu? "Nơi họ không thể ngờ tới". Đó là đâu? Khu chợ cũ? Căn phòng trọ? Hay một nơi nào đó hoàn toàn khác? Và kẻ đứng sau cánh cửa trong video, cái bóng cao lớn đó là ai?
Hoàng Anh nhìn chiếc thẻ nhớ trên bàn, rồi đến Thanh Trúc. Ánh mắt anh đầy rẫy sự hỗn loạn nhưng cũng bùng lên một tia lửa quyết tâm.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
6
Làn Khói Hương Mộc Và Vết Sẹo Của Quá Khứ
10,077 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hương Khói Cũ Và Sợi Tơ Định Mệnh
9,250 từ
🔒 Đăng nhập
8
Tiếng Vọng Từ Khu Vườn Cấm
7,148 từ
🔒 Đăng nhập
9
Vết Sẹo Của Quá Khứ
8,747 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Đen Nơi Hẻm Tối
13,901 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hé Lộ Khuôn Mặt Thật
7,843 từ
🔒 Đăng nhập
12
Dấu Vết Đen
11,362 từ
🔒 Đăng nhập
13
Cái Bóng Trong Mắt
9,080 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Nói Dối Cuối Cùng
12,491 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Thức Tỉnh
10,885 từ
🔒 Đăng nhập
16
Vết Cắt Ngang Màn Đêm
9,084 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lớp Bụi Cuối Cùng
4,751 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lưới Nhện Giăng Lưới
14,422 từ
🔒 Đăng nhập
19
Khi Mạng Nhện Vỡ Tan
10,145 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bức Màn Cuối Cùng
8,710 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?