"Thằng chó kia! Mày làm gì mà đánh rơi cà phê vào áo khách VIP của tao thế hả? Mù à?"
Tiếng chửi đổng của quản lý Minh như sét đánh ngang tai, khiến cả quán cà phê Starbucks giữa trung tâm quận 1 phải quay lại nhìn. Tôi, Trần Dũng, 22 tuổi, sinh viên năm cuối trường NEU, nhân viên part-time quèn, đang run rẩy đứng trước một vị khách áo vest Armani xám tro, mặt nhăn như đít khỉ. Ly cà phê sữa đá tôi đang bưng bỗng trượt tay, đổ ụp lên cái áo cả tháng lương của tôi cũng chưa mua nổi.
"Dũng, mày muốn bị đuổi việc ngay bây giờ không? Đứng đó làm gì? Mau xin lỗi khách đi!" Quản lý Minh hùng hổ đẩy tôi, mặt đỏ gay.
Vị khách VIP hừ lạnh, ánh mắt khinh miệt quét qua bộ đồng phục bạc màu của tôi. "Đồ vô dụng! Cả ly cà phê cũng không bưng nổi. Mấy người tuyển nhân viên kiểu gì vậy?" Hắn rút khăn mùi soa LV lau lau vết cà phê, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là một con gián bẩn thỉu. "Bộ đồ này của tôi là hàng limited, mới đặt từ Pháp về. Mày có biết nó trị giá bao nhiêu không?"
Tôi cúi gằm mặt, nuốt khan. Một tháng lương 5 triệu của tôi còn không đủ để mua một cái ống tay áo của hắn. Cổ họng tôi đắng ngắt, cảm giác nhục nhã dâng trào. Mấy lời xin lỗi lặp đi lặp lại chỉ càng khiến hắn ta cười khẩy.
"Thôi đi! Cút ngay cho khuất mắt tao! Nhìn mày là tao đã thấy mất hứng rồi." Hắn phất tay đuổi như đuổi ruồi.
Quản lý Minh vội vàng xoa dịu khách, rồi quay sang lườm tôi. "Dũng, cuối tháng này mày đừng đến làm nữa. Quán không cần những người bất cẩn như mày!"
Đuổi việc! Ngay lập tức!
Tai tôi ù đi, đầu óc quay mòng mòng. Học phí, tiền thuê trọ, tiền ăn của mẹ già dưới quê... tất cả như những tảng đá đè nặng lên vai tôi. Cái cảm giác bị vứt bỏ, bị coi thường như một món đồ bỏ đi khiến tôi muốn gào thét. Tôi chỉ là một thằng sinh viên nghèo, từ hẻm nhỏ Sài Gòn bước ra, mơ ước đổi đời. Nhưng hiện thực quá phũ phàng.
Tôi lê bước ra khỏi quán, bầu trời Sài Gòn bỗng xám xịt như tâm trạng tôi. Một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng lướt qua, bánh xe văng một vũng nước nhỏ lên ống quần đã sờn của tôi. Cảnh tượng đó như một cú tát cuối cùng.
