"Thằng ăn bám! Mày định dựa dẫm tao đến bao giờ hả? Cả tháng trời không kiếm nổi một đồng, nhà sắp mất vì nợ, mà mày còn ở đây chơi game à?"
Giọng the thé của cô bạn gái – à không, *bạn gái cũ* – Diễm My xé toang không khí ngột ngạt trong căn phòng trọ ẩm thấp. Tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng, chiếc laptop cũ kỹ của tôi văng xuống đất, màn hình tối sầm. Phía sau cô ta, gã công tử tên Hùng, con trai của chủ xưởng gỗ lớn, cười khẩy. Hắn đang ôm eo Diễm My, ánh mắt khinh bỉ quét qua tôi như thể tôi là một con gián.
Tôi là Trần Phong, 22 tuổi, sinh viên trường Nông Lâm, năm cuối. Gia đình tôi gặp biến cố, ba mẹ vỡ nợ, căn nhà ở Hóc Môn bị ngân hàng siết. Tôi phải nghỉ học giữa chừng, lên Sài Gòn tìm việc, ôm mộng đổi đời. Nhưng đổi đời chưa thấy đâu, chỉ thấy nợ chồng nợ, tương lai mịt mờ. Diễm My, người tôi đã yêu ba năm, bây giờ cũng bỏ tôi mà đi theo thằng Hùng.
"Trần Phong, mày nhìn lại mày đi! Tiền không có, sự nghiệp không, tương lai cũng không. Đừng nói đến việc lo cho tao, mày còn không lo nổi cho cái thân mày. Thằng Hùng có biệt thự Thảo Điền, có Mercedes, có thẻ VIP khắp Sài Gòn. Mày có gì? Cái phòng trọ rách nát này à?" Diễm My gằn giọng, giọng điệu đầy vẻ khinh bỉ.
Hùng nhếch mép, móc ra một cọc tiền dày cộp, ném thẳng vào mặt tôi. "Cầm lấy mà cút đi. Số tiền này đủ để mày biến khỏi tầm mắt của Diễm My vĩnh viễn. Đừng có bám víu cô ấy nữa, đồ vô dụng!"
Mấy tờ polyme mệnh giá 500 nghìn vương vãi trên nền nhà bẩn thỉu, như một sự sỉ nhục cuối cùng. Máu trong người tôi sôi lên, nhưng tôi không thể làm gì. Tôi chỉ là một thằng nghèo mạt, không tiền, không quyền. Nắm chặt tay đến trắng bệch, tôi cố gắng giữ chút tự tôn cuối cùng.
"Diễm My, tôi không ngờ cô lại là loại người như vậy." Giọng tôi khàn đặc.
Cô ta chỉ hừ lạnh, nép vào lòng Hùng. "Đây không phải là loại người, đây là thực tế! Tỉnh lại đi, Trần Phong. Thế giới này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Mày là kẻ yếu!"
Hùng cười lớn, kéo Diễm My ra khỏi cửa. "Thôi, chúng ta đi ăn nhà hàng Pháp ở Quận 1 đi em yêu. Ở đây hôi hám quá."
