Tiếng gầm xé toạc màn đêm Tây Nguyên, không phải tiếng hổ báo thông thường, mà là một thanh âm ghê rợn, nặng nề như thể chính địa ngục đang thở dốc. Mùi tanh tưởi của máu tươi và xạ hương xộc thẳng vào mũi, khiến Mộc Lan nôn khan. Cô thụt lùi, tấm áo ba lỗ rách bươm dính chặt vào cơ thể ướt đẫm mồ hôi. Con dao găm duy nhất trong tay run bần bật, lưỡi thép phản chiếu ánh trăng mờ nhạt như trêu ngươi.
Chỉ vài giờ trước, Mộc Lan còn đang co ro trong túp lều tạm bợ bên đống lửa tàn, ôm chặt đứa em gái duy nhất, Mai Chi. Ký ức về trận động đất kinh hoàng, về Sài Gòn sụp đổ, về cảnh tượng cha mẹ bị vùi lấp dưới đống đổ nát còn ám ảnh như một vết cứa sâu hoắm. Họ đã may mắn thoát được, băng rừng lội suối về hướng Tây Nguyên, mong tìm kiếm một vùng đất ít bị ảnh hưởng hơn. Nhưng cái may mắn ấy, hóa ra chỉ là một trò đùa tàn khốc.
Tiếng thét xé lòng của Mai Chi vẫn văng vẳng bên tai Mộc Lan. Một bóng đen khổng lồ, phủ đầy gai nhọn và những mảng lông cứng như sắt thép, lao ra từ lùm cây. Nó không phải là con thú bình thường. Đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy, thân hình đồ sộ gấp đôi con hổ trưởng thành. Nó vồ lấy Mai Chi, xé toạc đứa bé ra khỏi vòng tay chị gái, như xé một món đồ chơi rách nát. Mộc Lan chỉ kịp nghe tiếng xương vỡ vụn, rồi một dòng máu nóng hổi bắn tung tóe vào mặt cô. Cô ngã quỵ, bất lực.
Bây giờ, con quái vật ấy đang ở ngay đây, cách cô chưa đầy mười mét. Nó không vồ đến ngay. Ánh mắt đỏ quạch như đang trêu đùa con mồi, như đang thưởng thức nỗi sợ hãi tột cùng của cô. Nó gầm gừ, đôi vuốt sắc nhọn cào cấu xuống mặt đất, tạo thành những rãnh sâu hoắm. Hơi thở nóng hổi, mang theo mùi tử khí, phả vào mặt Mộc Lan.
HP: 70/100 (Sốc tâm lý, vết thương xây xát) Tinh thần: 20/100 (Hoảng loạn cực độ) Đói: 50/100 Khát: 40/100
“Mày… mày đã giết Mai Chi!” Giọng Mộc Lan khản đặc, như thể có ai bóp nghẹt cổ họng cô. Cô không còn cảm thấy lạnh, không còn cảm thấy đói. Nỗi đau mất mát trộn lẫn với sự phẫn nộ tột cùng dâng trào, lấn át cả nỗi sợ hãi. Cô nắm chặt con dao, mũi dao chĩa về phía con quái vật. Cô biết, một con dao găm không thể làm gì được nó. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô không nghĩ được gì khác ngoài việc muốn xé xác nó ra từng mảnh.
Con quái vật hơi nghiêng đầu, tiếng gầm gừ như cười nhạo. Nó nhích thêm một bước, rồi lại một bước. Mặt đất rung chuyển nhẹ. Mộc Lan cảm nhận được từng sợi lông tơ trên da thịt đang dựng đứng. Cô có thể chạy. Cô có thể bỏ chạy vào rừng sâu. Nhưng hình ảnh Mai Chi, đôi mắt ngây thơ tràn ngập sợ hãi trước khi bị xé xác, lại hiện lên rõ mồn một.
