Một bóng đen ẩn mình giữa những chiếc chuông cổ kính, trên đỉnh thành phố lạnh lẽo
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ác Quỷ Gác Chuông — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông gào thét. Không phải âm thanh đồng vọng ngân nga từ những chiếc chuông đại hồng chung nặng nề treo trên tháp, mà là một tiếng gào xé lòng, đến từ nơi sâu thẳm nhất của một người sống. Một tiếng gào thét bị bóp nghẹt, bị cắt cụt, rồi tắt lịm, để lại một khoảng lặng đầy rợn người trong màn đêm đặc quánh mùi dầu hôi và ẩm mốc. Hoàng Bách, dù đã quen với hàng ngàn cái chết, vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát khi nghe lại bản ghi âm ấy, được gửi đến cùng một tin nhắn vỏn vẹn ba chữ từ cấp trên: "Hiện trường. Ngay."
Hiện trường là gác chuông của Trung Tâm Văn Hóa Cổ Đỉnh, một tòa nhà Pháp cổ hơn trăm năm tuổi sừng sững giữa lòng Quận 1, nép mình sau hàng cây sao đen xanh thẫm, đối diện một con hẻm nhỏ chuyên bán đồ lưu niệm và cà phê vỉa hè. Khi Hoàng Bách đến, những sợi dây phong tỏa màu vàng đã giăng mắc quanh lối vào chính, hất lên thứ ánh sáng vàng vọt, chập chờn như những con đom đóm lạc lối trong màn sương đêm Sài Gòn. Trời vừa đổ mưa lất phất, không đủ làm dịu đi cái nóng hầm hập còn vương lại ban ngày, chỉ đủ làm ướt sũng mặt đường, phản chiếu những vệt đèn neon mơ hồ. Chiếc xe Grab anh vừa xuống đã kịp hòa vào dòng xe cộ hối hả của một đêm thứ sáu cuối tuần, để lại Bách một mình đối mặt với cái chết.
"Hoàng Bách, anh đây rồi." Giọng nói sắc sảo của Thiếu tá An Hạ vang lên từ phía chân cầu thang xoắn ốc bằng sắt, nơi cô đang đứng, tay cầm một chiếc bộ đàm, chiếc áo mưa mỏng khoác hờ bên ngoài đồng phục xanh đậm. Đôi mắt đen láy của cô quét qua anh một cách chuyên nghiệp, dường như ghi lại mọi chi tiết: mái tóc rối bời, chiếc áo sơ mi linen màu xám tro nhăn nhúm chưa kịp ủi, và cái quầng thâm dưới mắt anh, màu xanh tím của những đêm trắng liên miên. Cô không hỏi han, chỉ thở dài. "Lên thôi."
Không khí trong tòa nhà đặc quánh mùi vôi ẩm, gỗ mục và một thứ mùi kim loại chua loét, càng lúc càng nồng khi họ leo lên từng bậc thang. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian vắng lặng, bị nuốt chửng bởi những bức tường đá dày và trần nhà cao hun hút. An Hạ dẫn đường, không nói một lời, chỉ thi thoảng dừng lại để chỉ vào những vết bẩn khó nhìn trên tường hay những sợi tóc nhỏ li ti cô đã đánh dấu bằng những mũi tên dạ quang màu hồng. *Cô ấy không bỏ sót thứ gì*, Bách nghĩ thầm, trong khi bàn tay anh vô thức đưa lên vuốt nhẹ chiếc điện thoại trong túi, cảm nhận sự rung nhẹ của tin nhắn vừa đến. Vẫn là An Hạ, gửi một file hình ảnh: cận cảnh một chiếc cúc áo bị đứt.
Đến tầng cao nhất, một cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ hiện ra, được niêm phong bằng băng dính chuyên dụng của cảnh sát. An Hạ mở khóa, tiếng kẽo kẹt của bản lề cũ như một lời rên rỉ than vãn. Ánh đèn pin lập lòe của các điều tra viên khác xuyên qua khe cửa, hắt lên những hình thù đổ bóng kỳ dị trên tường. Khi Bách bước vào, một luồng không khí lạnh giá hơn bất ngờ ập đến, không phải của gió đêm, mà là của cái chết.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Nạn nhân là Trần Duy Lập, 42 tuổi, kiến trúc sư trưởng của dự án trùng tu Trung Tâm Văn Hóa này," An Hạ bắt đầu, giọng cô trầm và dứt khoát. "Phát hiện lúc 2 giờ 15 phút sáng nay bởi bảo vệ ca đêm. Tình trạng... không tốt."
Bách ngước nhìn. Gác chuông là một căn phòng hình bát giác, cao và hẹp, với những cửa sổ vòm lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố đang say ngủ. Bốn chiếc chuông đồng khổng lồ, đen sạm vì thời gian, treo lơ lửng trên những thanh xà ngang bằng gỗ lim chắc chắn. Mỗi chiếc chuông đều được chạm khắc tinh xảo những hoa văn mang dấu ấn kiến trúc Pháp cổ, nhưng lúc này, chúng lại mang một vẻ gì đó ghê rợn, như những con quái vật im lặng chứng kiến tội ác. Ánh sáng từ những ngọn đèn pha chuyên dụng rọi thẳng vào trung tâm căn phòng, nơi thi thể nằm.
Trần Duy Lập nằm sấp, đầu anh ta gục vào một trong những chiếc chuông đồng lớn nhất, chiếc chuông "Hòa Bình", như thể đang cố gắng lắng nghe một giai điệu không tồn tại. Máu đã khô lại thành một vũng sẫm màu dưới đầu anh ta, lan ra nền đá hoa cương cũ kỹ. Quần áo của Lập, một bộ vest công sở màu than chì của thương hiệu Adam Store, phẳng phiu đến kỳ lạ, chỉ trừ một vết rách nhỏ ở khuỷu tay áo bên trái, lộ ra một mảng da trầy xước. Tay trái anh ta vẫn đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe Complications 5205R đắt tiền, mặt đồng hồ bị vỡ vụn, kim chỉ đúng 1 giờ 47 phút. Chiếc túi da đeo chéo, loại anh ta thường dùng để đựng bản vẽ, nằm cách đó không xa, miệng túi hé mở như một cái miệng chết. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn mùi bụi đồng, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
"Kết quả khám nghiệm sơ bộ của pháp y?" Bách hỏi, mắt anh quét qua từng chi tiết, từ sợi dây kéo màu bạc của chiếc túi đến những hạt bụi li ti bám trên giày da của nạn nhân. Anh chú ý đến một vết trượt dài trên sàn nhà, kéo dài từ chân chuông đến mép tường, như thể có vật gì đó đã bị kéo lê.
"Nhiều chấn thương ở vùng đầu và ngực," An Hạ đáp, đưa cho anh một chiếc máy tính bảng hiển thị hình ảnh chụp từ nhiều góc độ. "Có vẻ như đã bị đánh đập dã man. Không có dấu hiệu vật lộn quá mức, nhưng có những vết bầm tím trên cánh tay cho thấy nạn nhân đã cố gắng chống cự. Nguyên nhân tử vong ban đầu được xác định là chấn thương sọ não nghiêm trọng do vật tày gây ra." Cô dừng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào thi thể. "Vết rách ở khuỷu tay có thể là từ một vật sắc nhọn, không phải do va đập thông thường."
Bách gật đầu, điềm tĩnh đeo găng tay. Anh quỳ xuống bên cạnh thi thể, đôi mắt anh nheo lại, lướt qua mọi thứ. Chiếc đồng hồ Patek Philippe, kim dừng ở 1 giờ 47 phút. *Thứ đắt tiền như vậy mà lại bị vỡ mặt?* Anh chú ý đến bàn tay phải của Lập, nắm chặt. Anh nhẹ nhàng cạy ra, và một sợi chỉ nhỏ màu xanh lam, có vẻ như là chỉ thêu, nằm gọn trong lòng bàn tay đã lạnh ngắt. Sợi chỉ xanh lam, tinh tế và lạ lùng giữa không gian tối tăm này.
"Có camera an ninh nào ở đây không?" Bách hỏi, đứng dậy và hướng về phía An Hạ.
An Hạ chỉ tay về một góc khuất trên trần nhà. "Có một cái, hướng thẳng vào khu vực này. Nhưng..." cô ngập ngừng, "nó đã bị tắt vào lúc 1 giờ 30 phút sáng."
"Tắt?" Bách nhíu mày. "Bởi ai? Và bằng cách nào?"
"Theo báo cáo của đội kỹ thuật, nó bị tắt từ bảng điều khiển chính dưới phòng bảo vệ. Kẻ nào đó đã đột nhập vào phòng bảo vệ, hoặc là người có quyền truy cập." An Hạ lắc đầu. "Toàn bộ hệ thống camera của tòa nhà đều bị vô hiệu hóa trong khoảng thời gian từ 1 giờ 30 phút đến 2 giờ 15 phút sáng. Thời điểm bảo vệ phát hiện ra thi thể cũng là lúc hệ thống được bật lại một cách tự động, theo lịch trình đã cài đặt sẵn."
"Tự động bật lại?" Bách lặp lại, ánh mắt anh nhìn về phía cửa ra vào. "Vậy kẻ giết người đã tính toán thời gian rất kỹ."
Anh quay sang nhìn những chiếc chuông, rồi lại nhìn xuống vết trượt trên sàn. Vết trượt rất rõ, nhưng nó không phải là vết máu. Nó là một vệt đen, như vết giày cao su bị kéo miết trên đá. Chiếc chuông "Hòa Bình" nơi đầu nạn nhân gục vào, có một vết xước mới, sắc nét, không phải do thời gian hay gỉ sét. *Vết xước này… nó giống như vết của một vật kim loại nhỏ, sắc lẹm, chứ không phải một cú va đập mạnh*.
An Hạ trao đổi nhanh qua bộ đàm với cấp dưới, dặn dò họ kiểm tra lại toàn bộ nhật ký ra vào, danh sách nhân viên trực ca đêm và những người có quyền truy cập đặc biệt vào các khu vực cấm của tòa nhà. "Anh ấy là một kiến trúc sư tài năng," An Hạ thì thầm, giọng cô pha chút xót xa khi nhìn lại Lập. "Giúp đỡ nhiều dự án trùng tu di sản văn hóa. Có tiếng là chính trực."
"Người chính trực cũng có kẻ thù, An Hạ," Bách đáp, giọng anh trầm và khô khốc. "Và thường thì, kẻ thù của người chính trực lại càng nguy hiểm hơn." Anh đi về phía cửa sổ vòm. Từ độ cao này, anh có thể nhìn thấy sông Sài Gòn lấp lánh dưới ánh đèn, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Phía xa, những con hẻm tối đen như mực, nơi những bí mật thường được chôn giấu. "Có ai đã nghe thấy gì không?"
"Ông Ba, bảo vệ ca đêm, nghe thấy một tiếng động lớn lúc khoảng 1 giờ 45 phút. Ông ta nghĩ là tiếng chuông bị gió đánh, hoặc có ai đó đang thử nghiệm gì đó trong gác chuông, vì dự án trùng tu thường xuyên có hoạt động vào ban đêm. Tuy nhiên, ông ta không thấy có ai đi ra hay đi vào gác chuông sau đó. Ông ta chỉ lên kiểm tra khi nghe thấy một tiếng động va chạm mạnh hơn lúc 2 giờ 10 phút, và đó là lúc phát hiện ra thi thể." An Hạ trình bày. "Ông Ba khẳng định không rời khỏi phòng bảo vệ từ 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng, ngoài việc đi tuần tra nhanh tầng trệt lúc 1 giờ."
"Vậy ai đã tắt camera và bật lại?" Bách hỏi, quay lưng lại với cửa sổ. "Nếu ông ta không rời phòng bảo vệ, và hệ thống chỉ có thể tắt từ đó."
"Ông ta khẳng định không làm gì cả. Và anh ta cũng không có lý do để nói dối," An Hạ nhún vai. "Anh ta là một người già, sắp nghỉ hưu. Thường ngày rất tận tâm. Hơn nữa, anh ta còn gọi báo án ngay lập tức."
Bách lại nhìn chiếc chuông "Hòa Bình". Kẻ giết người đã ở đây. Kẻ giết người đã chạm vào những thứ này. Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt chiếc chuông đồng lạnh lẽo, tìm kiếm một dấu vết, một gợi ý. Bàn tay anh lướt qua vết xước, cảm nhận được độ sắc bén của nó.
Đột nhiên, mắt anh dừng lại ở một vị trí khác trên chuông. Một vết bẩn nhỏ, màu nâu đỏ, nằm ngay cạnh vết xước. Không phải máu. Anh nghiêng đầu, cố gắng phân tích. Mùi... mùi của bùn đất. Bùn đất tươi, chưa khô hoàn toàn. Điều này thật kỳ lạ. Gác chuông này đã được lau dọn sạch sẽ hàng ngày, và trời chỉ mới mưa lất phất. Lập là kiến trúc sư, không phải công nhân xây dựng để dính bùn đất.
An Hạ đi đến, tay cầm một chiếc nhíp nhỏ, đang gắp một sợi tóc màu nâu nhạt từ sàn nhà. "Sợi tóc này không phải của nạn nhân. Tóc nạn nhân màu đen nhánh." Cô đặt sợi tóc vào túi zip chuyên dụng.
Bách không nói gì, anh tiếp tục quan sát vết bùn. Nó không phải vết bùn thông thường. Có những mảnh nhỏ lấp lánh li ti, như những hạt cát sông. Anh rút điện thoại ra, chụp một bức ảnh cận cảnh vết bẩn, rồi phóng to. Những hạt lấp lánh ấy, chúng giống như... vảy cá? *Vảy cá trong gác chuông?* Anh rùng mình, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một hình ảnh mơ hồ hiện lên trong đầu anh, một con hẻm nhỏ với những quán ăn đêm cạnh sông.
Anh quay sang An Hạ, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạ thường, như người vừa tìm thấy một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh rối rắm. "An Hạ, chúng ta cần kiểm tra nguồn gốc của những hạt bùn này. Và... cả lịch sử công việc của Trần Duy Lập trong vòng 24 giờ qua. Đặc biệt là những nơi anh ta ghé qua."
An Hạ gật đầu. "Đội của tôi đã bắt đầu rà soát rồi. Nhưng anh có vẻ đã tìm thấy gì đó đặc biệt?"
Bách không trả lời trực tiếp. Anh chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt quét một lần cuối cùng qua chiếc chuông Hòa Bình, nơi Lập đã gục ngã.
"Kẻ giết người đã ở đây rất lâu, An Hạ. Và không chỉ là để giết người." Anh ngừng một chút, rồi nói thêm, "Họ đã cố gắng để lại một lời nhắn, hoặc một dấu ấn. Và chúng ta đã suýt bỏ qua nó."
Trước khi An Hạ kịp hỏi thêm, một điều tra viên khác chạy đến, khuôn mặt tái mét. "Thiếu tá, chúng tôi vừa tìm thấy cái này... trong túi của nạn nhân." Anh ta giơ lên một chiếc phong bì cũ, đã ố vàng, không niêm phong, bên trong chứa một tấm ảnh đã bạc màu.
An Hạ cầm lấy tấm ảnh, đôi mắt cô mở to khi nhìn vào nó. Đó là một bức ảnh chụp một cô gái trẻ, tóc dài, đôi mắt to tròn, đang tươi cười rạng rỡ bên cạnh Trần Duy Lập lúc anh ta còn trẻ, đứng trước... một chiếc chuông, giống hệt chiếc chuông "Hòa Bình" này. Nhưng bức ảnh không phải chụp trong tòa nhà này. Nó chụp ở một nơi khác, có vẻ là một ngôi chùa cổ kính hơn, với kiến trúc thuần Việt. Phía sau họ, một bóng người đàn ông lớn tuổi, đôi mắt đờ đẫn, khuôn mặt khắc khổ, đang đứng lướt qua.
"Ai đây?" An Hạ hỏi, nhìn Bách. "Không ai trong gia đình Lập nhận ra cô gái này."
Bách nhìn tấm ảnh, đặc biệt chú ý đến người đàn ông phía sau. Khuôn mặt đó, ánh mắt đó... anh đã từng thấy ở đâu đó. Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng anh.
"Có vẻ như, Lập không đơn thuần là một kiến trúc sư trùng tu di tích," Bách trầm ngâm nói, mắt vẫn dán vào tấm ảnh. "Mà còn là một người sưu tầm bí mật."
Anh nhìn về phía vết bùn đất trên chuông, rồi nhìn lại tấm ảnh. Tấm ảnh cũ, một cô gái tươi cười, một người đàn ông lạ lẫm. Và vết bùn lấp lánh. Tất cả chúng không hề ăn khớp, nhưng lại tồn tại cùng nhau, trên cùng một hiện trường.
"Chúng ta cần tìm hiểu về cô gái trong ảnh, và người đàn ông này," Bách nói, giọng anh gần như ra lệnh. "Và quan trọng nhất, nơi bức ảnh này được chụp."
An Hạ gật đầu, cô lập tức ra lệnh cho đội điều tra mở rộng phạm vi. Không khí trong gác chuông bỗng trở nên nặng nề hơn, không còn chỉ là mùi máu và bụi, mà còn là mùi của những bí mật cũ kỹ, chôn vùi nay lại trỗi dậy. Hoàng Bách biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một câu chuyện phức tạp, nơi những chiếc chuông không chỉ reo vang một mình, mà còn ẩn chứa những tiếng vọng của quá khứ, của tội lỗi.
Và lúc đó, anh mới nhận ra, ánh mắt của người đàn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Dòng Son Đổi Thay
7,991 từ
🔒 Đăng nhập
7
Ánh Sáng Xuyên Thấu Lời Nói Dối
10,577 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khúc Khải Hoàn Của Đèn Lồng
7,607 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Vọng Từ Tháp Cũ
11,671 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Chuông Câm Lặng
10,602 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tiếng Vọng Từ Gác Chuông
10,256 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Đen Trên Đỉnh Chuông
8,107 từ
🔒 Đăng nhập
13
Tiếng Vọng Chuông Vỡ
10,714 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đối Đầu Dưới Tháp Chuông
12,313 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hương Formaldehyde, Lời Nguyền Tháp Chuông
10,164 từ
🔒 Đăng nhập
16
Tiếng Vọng Của Kẻ Săn Mồi
10,027 từ
🔒 Đăng nhập
17
Hơi Thở Tháp Chuông
12,923 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hồi Chuông Tử Thần
11,949 từ
🔒 Đăng nhập
20
Tiếng Chuông Gõ Cửa Hồi Ức
9,726 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?