"Thằng ăn mày kia! Cút ngay khỏi đây! Mày làm bẩn mắt tao!"
Giọng the thé của bà chủ quán phở vang lên, kéo theo ánh mắt khinh miệt của khách hàng. Tôi, Trần Nam, co rúm người trên vỉa hè ẩm ướt, đôi mắt mờ đục nhìn tô phở nóng hổi đang bốc khói trên tay gã khách sộp. Bụng đói cồn cào, đêm qua chỉ kịp nhặt được vài mẩu bánh mì khô cứng. Ba năm nay, kể từ khi bố mẹ qua đời trong tai nạn giao thông, để lại khoản nợ khổng lồ từ sòng bạc 'Thánh Đường', tôi đã từ một sinh viên IT triển vọng trở thành kẻ lang thang đầu đường xó chợ Sài Gòn.
"Cút đi!" Một cú đá mạnh vào vai, tôi loạng choạng ngã nhào, đầu đập vào cột điện, choáng váng. Tiếng cười cợt của đám đông như kim châm vào tim. Nỗi nhục nhã, cơn đói, và sự tuyệt vọng cuộn trào. Tôi nhắm mắt lại, chỉ ước mình chết đi cho xong.
Đột nhiên, một âm thanh điện tử lạnh lùng vang lên trong đầu tôi, rõ ràng như tiếng chuông điện thoại đổ cạnh tai.
**[Đinh! Hệ Thống Thần Bài kích hoạt!]**
Tôi mở bừng mắt. Trước mặt không còn là vỉa hè bẩn thỉu, mà là một giao diện trong suốt, ánh sáng xanh lam huyền ảo.
**[Chúc mừng Ký Chủ Trần Nam! Bạn đã đáp ứng đủ điều kiện kích hoạt Hệ Thống Thần Bài Đô Thị: Tuyệt Vọng Cực Độ và Khát Khao Phục Hận.]**
**[Phần thưởng kích hoạt ban đầu: Gói Tân Thủ May Mắn.]**
**[Đang rút thẻ... Chúc mừng bạn nhận được: "Kỹ Năng: Đọc Vị Tâm Lý Cấp Sơ Cấp", "Vật Phẩm: Thẻ Đổi Đồ Cũ Lấy Tiền Mặt (Giới hạn 1 lần)", "Tiền Mặt: 1.000.000 VNĐ".]**
Ngón tay tôi run rẩy chạm vào màn hình ảo. Một triệu đồng! Đây là số tiền lớn nhất tôi từng thấy trong ba năm qua! Và kỹ năng đọc vị tâm lý? Nó có thật không?
"Này, thằng ăn mày! Đang lẩm bẩm gì đấy? Cút đi không tao gọi công an!" Bà chủ quán phở hất hàm, khuôn mặt đầy vẻ khinh bỉ.
Trong khoảnh khắc, tôi nhìn bà ta. Không còn là khuôn mặt già nua, nhăn nheo, mà là một luồng thông tin chạy qua đầu tôi: *Bà ta đang lo lắng về khoản nợ đáo hạn của con trai cờ bạc, và có một chiếc nhẫn vàng giấu dưới đáy nồi phở.*
