Hà Nội cuối thu, gió se lạnh luồn qua từng con phố cổ. Quán cà phê nằm trong một con ngõ nhỏ trên phố Nguyễn Hữu Huân vẫn đông khách. Mùi cà phê rang xay thơm nức quyện cùng hương hoa sữa cuối mùa, tạo nên một bản giao hưởng dịu dàng mà u hoài.
Trần Lãm ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài. Cậu có một dáng vẻ thư sinh, thanh tú, nhưng đôi mắt lại chứa đựng vẻ trầm mặc không hợp với lứa tuổi đôi mươi. Trên bàn là một tách cà phê đen nguội lạnh và một tờ báo cũ. Tựa đề lớn trên trang nhất đập vào mắt cậu: "Giám đốc tập đoàn Vĩnh Khánh – Lãnh Nguyệt, trở về nước sau 5 năm định cư nước ngoài."
Lãm khẽ nhếch môi, nụ cười thoáng qua nhưng không chạm đến đáy mắt. Lãnh Nguyệt. Cái tên này như một lời nguyền, đeo bám cậu suốt bao năm.
"Cậu Lãm, cà phê của cậu nguội rồi." Giọng cô phục vụ khẽ vang lên, kéo Lãm về thực tại. Cậu gật đầu, nở một nụ cười xã giao. "Không sao, cảm ơn cô."
Cô phục vụ nhìn cậu trai trẻ, đáy mắt thoáng chút thương cảm. Ai cũng biết, Trần Lãm là "bản sao" hoàn hảo của một người đã khuất, một vật thế thân sống động.
Lãm đứng dậy, thanh toán rồi bước ra khỏi quán. Gió thu thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi lả tả. Cậu siết chặt chiếc áo khoác mỏng, cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào tận xương tủy.
Về đến căn hộ thuê, Lãm bật máy tính. Màn hình sáng lên, hiện ra vô số bài báo về Lãnh Nguyệt. Hắn ta vẫn vậy, lạnh lùng, tài giỏi và đầy mị lực. Nhưng trong mắt Lãm, Lãnh Nguyệt mãi mãi là kẻ hủy hoại cuộc đời cậu.
Điện thoại rung lên. Một số lạ. Lãm do dự một lát rồi nghe máy.
"Trần Lãm?" Giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên từ đầu dây bên kia. Nó không chỉ quen thuộc mà còn ám ảnh. "Tôi là Lãnh Nguyệt."
Tim Lãm thắt lại. Cậu nắm chặt điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Năm năm. Năm năm cậu cố gắng trốn chạy, cố gắng quên đi cái tên này. Nhưng số phận lại một lần nữa đưa Lãnh Nguyệt trở lại, như một bóng ma không thể xua đuổi.
