Tiếng chuông báo động xé tan không khí oi ả của Sài Gòn, nhưng chẳng ai bận tâm. Những ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, lướt tin tức về ‘mưa sao băng lớn nhất thế kỷ’. Tôi, Trần Hạ Vy, đang chật vật giữa dòng người đông nghịt kẹt xe, cố gắng về nhà trước giờ giới nghiêm. Tiếng còi inh ỏi, tiếng chửi thề, và mùi khói bụi… cuộc sống vẫn trôi đi như mọi ngày, cho đến khi bầu trời đổi màu.
Một vệt sáng xanh lam rực rỡ xé ngang nền trời xám xịt, lớn dần, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Điện thoại trong tay tôi rung lên bần bật, tin nhắn của em gái, Linh: “Chị ơi, sao băng gần lắm!” Kèm theo là một bức ảnh mờ ảo, chụp qua khung cửa sổ chung cư, một đốm sáng khổng lồ đang lao xuống.
Linh… em ấy đang ở một mình trong căn hộ nhỏ trên tầng 15.
Tiếng nổ xé tai. Cả thành phố chìm trong ánh sáng trắng lóa. Không phải một. Hàng trăm, hàng ngàn đốm sáng nhỏ hơn, như những giọt nước mắt lửa, rơi như mưa. Mặt đất rung chuyển dữ dội. Tôi bị hất văng vào một bức tường đổ nát, tiếng la hét thất thanh hòa lẫn tiếng kính vỡ vụn, tiếng sắt thép vặn mình.
Khi tôi cố gắng đứng dậy, khung cảnh trước mắt là địa ngục. Tòa nhà Bitexco sừng sững giờ chỉ còn là một khối sắt vụn méo mó, bốc khói. Landmark 81, biểu tượng của thành phố, đã mất một nửa phần đỉnh, như một vết sẹo khổng lồ trên nền trời. Khói bụi, lửa, và mùi khét lẹt của kim loại cháy.
Tim tôi đập thình thịch, cổ họng nghẹn ứ. Linh… em ấy ở đâu đó trong đống đổ nát này.
Tôi mò mẫm chiếc điện thoại vỡ nát, màn hình chỉ còn hiện lên một tin nhắn cuối cùng từ Linh: "Chị ơi… em sợ quá. Cứu em…" Và rồi, tín hiệu biến mất.
Một tiếng rên rỉ vang lên từ đống đổ nát gần đó. Một người đàn ông, bộ quần áo công sở rách nát, đang vật lộn. Khuôn mặt anh ta biến dạng, da tái nhợt một cách kinh khủng, đôi mắt đờ đẫn không tiêu cự. Anh ta cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể dường như không nghe lời, chỉ có những tiếng gầm gừ khô khốc.
Thây ma? Không thể nào. Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Anh ta bắt đầu bò về phía tôi, từng cử động chậm chạp nhưng đầy ám ảnh. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Tôi lùi lại, va phải một thanh sắt gỉ sét. Tiếng kim loại va chạm vang vọng trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ.
