Trong thế giới nơi tội ác ẩn mình sâu thẳm trong ký ức, Ethan là
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lời Thì Thầm Dưới Hầm Lạnh — Đọc thử miễn phí
Tiếng còi hụ của xe cấp cứu vang vọng xé toạc màn đêm đặc quánh của Sài Gòn, như một vết dao cứa vào sự tĩnh lặng giả tạo của khu chung cư cũ đường Nguyễn Tri Phương. Vụ án mạng thứ ba trong ba tháng, cùng một khu phố, cùng một kiểu chết. Ethan Hạo thở dài, làn khói thuốc mỏng manh từ điếu Craven A trên tay anh tan biến vào không khí ẩm ướt, mang theo vị đắng nghét của nicotine và sự mệt mỏi đã trở thành bản năng thứ hai. Đồng hồ trên tay chỉ 2 giờ 17 phút sáng. Anh đã không ngủ đủ giấc suốt gần một tuần, vành mắt thâm quầng như thể chính bóng tối của thành phố này đã in hằn lên đó.
"Lại là cô gái trẻ, Ethan?" Giọng đại úy Ngân Hà lạnh lùng vang lên từ chiếc bộ đàm cũ kĩ, lẫn tạp âm xè xè của sóng điện. Cô là một nữ hình sự tài năng, nhưng sự thẳng thắn đến tàn nhẫn của cô thường khiến Ethan phải cau mày. Dù vậy, anh biết, Ngân Hà tin tưởng vào khả năng đặc biệt của anh hơn bất kỳ ai trong lực lượng cảnh sát.
"Đúng vậy, Đại úy," Ethan đáp, rít một hơi thuốc cuối cùng trước khi bóp nát đầu lọc, vứt nó vào thùng rác gần đó. Anh rảo bước về phía lối vào tầng hầm của chung cư Lạc Long, nơi ánh đèn vàng vọt từ hiện trường đã nhuộm một màu u ám lên bức tường xám xịt phủ đầy rêu phong. Mùi ẩm mốc, mùi đất và một thoáng mùi tanh nồng phảng phất trong không khí, báo hiệu sự hiện diện của cái chết. Ethan có một khứu giác nhạy bén, một món quà lạ lùng giúp anh nhận ra sự "khác biệt" của một hiện trường vụ án, điều mà người bình thường khó lòng cảm nhận được. Đôi giày thể thao của anh khẽ lạo xạo trên nền xi măng lởm chởm, tiếng bước chân như bị nuốt chửng bởi không gian mênh mông và lạnh lẽo.
Cửa hầm mở toang, gió đêm luồn lách qua khe cửa, tạo thành những tiếng rít khe khẽ như lời thì thầm của một linh hồn bị mắc kẹt. Bên trong, đội pháp y đã bắt đầu công việc. Ánh đèn pin từ các sĩ quan quét qua những vệt nước đọng trên sàn, phản chiếu lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Ethan đưa tay sờ lên bức tường gạch lạnh ngắt, cảm nhận từng vết nứt, từng lớp vôi vữa bong tróc. Anh hình dung về những cuộc đời đã đi qua đây, những tiếng cười, những giọt nước mắt, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự mục nát của thời gian. Điều khiến anh ám ảnh nhất không phải là cái chết, mà là những ký ức bị đánh cắp, những lời thì thầm bị chôn vùi. Anh, Ethan Hạo, là một Thợ Săn Ký Ức, người duy nhất có thể lặn sâu vào vực thẳm của tâm trí, truy tìm những mảnh ghép tội lỗi bị chôn vùi. Một năng lực đặc biệt đã biến anh thành nỗi ám ảnh của chính mình.
"Ethan, ở đây." Giọng Ngân Hà vang lên, gần hơn. Cô đứng cạnh một thi thể đang được che phủ cẩn thận bằng tấm vải trắng. Đôi mắt cô, sắc như dao cạo, lướt qua mọi ngóc ngách của hiện trường, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Cô mặc bộ đồng phục cảnh sát đã sờn vai, mái tóc buộc cao gọn gàng, vài sợi tóc con bướng bỉnh rớt xuống trán. Mùi nước hoa thoang thoảng của Ngân Hà, một mùi hương chanh và bạc hà tươi mát, dường như là dấu hiệu duy nhất của sự sống giữa không gian chết chóc này.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Phía sau cô, một người đàn ông trung niên với bộ mặt tái mét, tay đang nắm chặt chiếc điện thoại đời cũ, run rẩy đứng dựa vào cột bê tông. Áo sơ mi caro sờn màu, quần jeans đã bạc phếch, ông ta là bảo vệ khu chung cư. Đôi mắt ông ta nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể vẫn còn nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. "Tôi... tôi nghe tiếng động lạ... tiếng rơi... tưởng chuột..." ông ta lí nhí, giọng lạc đi. "Xuống đây xem... thì thấy..." Ông ta không thể nói hết câu, những tiếng nấc nghẹn ngào khiến toàn thân ông ta run rẩy. Trên cổ tay phải của người bảo vệ có một vết sẹo dài màu trắng, ẩn dưới ống tay áo, khá mờ nhưng rõ ràng là một vết thương cũ.
Ethan gật đầu, cố gắng phớt lờ cơn đau âm ỉ ở thái dương. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tươi hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi nhớt nhát của bê tông bị thời gian bào mòn. Mùi hương này không lẫn vào đâu được. Anh quỳ xuống, nhìn vào vị trí thi thể. Xung quanh, các dấu vết đã được đánh dấu cẩn thận. Một vệt trượt dài từ phía bức tường, nơi có một vết nứt mới và vài mảnh vụn gạch nhỏ rơi ra. Có lẽ nạn nhân đã bị kéo từ một nơi khác đến đây.
"Nạn nhân là Nguyễn Thị Ngọc Ánh, 24 tuổi, sinh viên năm cuối đại học Kiến trúc," Ngân Hà thông báo, giọng vẫn giữ sự lạnh lùng chuyên nghiệp, nhưng Ethan có thể nhận ra một tia buồn bã thoáng qua trong đôi mắt cô. "Ở căn hộ B3.02, tầng 3. Mất tích từ khoảng 10 giờ tối qua. Gia đình đã trình báo lúc 1 giờ sáng nay." Cô chỉ vào một chiếc túi xách màu đen bị vứt lăn lóc gần đó, quai túi đứt một bên. Bên cạnh túi là một cây son môi màu đỏ tươi, nhãn hiệu "Ruby Kiss", nắp son bật mở.
Ethan thận trọng nhìn vào chiếc son môi. Màu đỏ thẫm, rực rỡ một cách bất thường trong không gian tối tăm này. "Quai túi đứt do giằng co hay bị cắt?" anh hỏi, không rời mắt khỏi chiếc son môi.
"Đang chờ giám định," Ngân Hà đáp. "Nhưng có vẻ là do giằng co mạnh. Ngoài ra, không có dấu hiệu xâm hại tình dục. Đồ đạc cá nhân vẫn còn nguyên vẹn, ngoại trừ tiền mặt trong ví đã mất." Cô cúi xuống, nhặt một mảnh giấy nhỏ, gấp đôi, được tìm thấy cách thi thể không xa. Trên mảnh giấy có in hình một con bướm đêm màu xanh. "Đây là cái thứ ba. Mỗi vụ án, chúng ta đều tìm thấy một cái tương tự."
Ethan đón lấy mảnh giấy, lật mở. Hình ảnh con bướm đêm xanh thẫm, đôi cánh trải rộng như đang bay lượn trên nền trắng, nổi bật và ma mị. Đó là logo của một quán cà phê mới nổi gần đây, "Blue Moth Cafe" trên đường Bà Huyện Thanh Quan, nơi Ngọc Ánh thường lui tới theo lời bạn bè. Vụ đầu tiên, nạn nhân là một nhân viên văn phòng, được tìm thấy trong hẻm cụt quận 4, chết vì chấn thương sọ não. Vụ thứ hai, một cô giáo mầm non, chết vì ngạt thở trong một nhà kho bỏ hoang ở Thủ Đức. Cả hai đều có mảnh giấy hình bướm đêm, đều mất tiền mặt và không có dấu hiệu xâm hại. Kẻ giết người dường như không quan tâm đến bất cứ thứ gì khác ngoài việc cướp đi mạng sống và tiền bạc của họ, để lại một dấu ấn kỳ lạ.
"Bướm đêm... tượng trưng cho cái chết, sự biến đổi, hoặc bí mật," Ethan lẩm bẩm, ngón tay anh lướt nhẹ trên hình con bướm. "Một kẻ giết người có sở thích kỳ quái." Anh nhắm mắt lại, cố gắng thu mình vào không gian xung quanh. Tiếng bước chân của các điều tra viên, tiếng rì rầm trao đổi, mùi hóa chất khử trùng, mùi thuốc lá từ xa, tất cả trộn lẫn tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn. Anh muốn tập trung, muốn tìm một điểm neo để bắt đầu công việc của mình.
"Thi thể đã cứng lại, tử ban rõ ràng ở lưng, chi dưới và cánh tay. Có vết siết trên cổ, khá sâu. Không có vết thương tự vệ rõ rệt," một thành viên đội pháp y báo cáo. "Có vẻ như cô ấy đã bị tấn công bất ngờ, hoặc kẻ thủ ác rất mạnh."
Ethan mở mắt. Không có vết thương tự vệ. Điều đó có nghĩa là Ngọc Ánh không kịp phản kháng, hoặc cô ấy đã quen thuộc với kẻ giết người. Ánh mắt anh dừng lại trên vết siết ở cổ. Một vết hằn đồng nhất, không có điểm gồ ghề, cho thấy kẻ giết người có thể đã dùng một sợi dây hoặc vật liệu mềm, nhưng rất chắc chắn. Có thể là dây thừng, hoặc thậm chí là dây sạc điện thoại cứng cáp. Anh nhìn xuống đất, nơi có vài vết trầy xước nhỏ trên lớp xi măng, gần vị trí đầu nạn nhân.
"Gọi bạn bè của nạn nhân đến lấy lời khai, đặc biệt là những người biết về thói quen của cô ấy," Ethan nói, giọng trầm đục. "Và kiểm tra toàn bộ camera an ninh của chung cư, từ tầng hầm cho đến sân thượng, cả những quán xá xung quanh khu vực. Dù đã quá trễ, nhưng có thể tìm thấy gì đó." Anh đứng dậy, quay sang nhìn người bảo vệ đang run rẩy. "Chú Ba, chú phát hiện thi thể lúc mấy giờ? Chú có thấy ai lạ mặt ra vào chung cư tối qua không? Hay bất kỳ tiếng động bất thường nào khác ngoài tiếng động dưới hầm?"
Người bảo vệ, tên là ông Ba Phát, nuốt nước bọt khó nhọc. "Tôi... tôi phát hiện lúc 2 giờ 05 phút. Tôi... tôi tuần tra từ 10 giờ tối. Mãi đến 1 giờ 30, tôi có đi pha một tách cà phê sữa đá, nhãn hiệu Highlands, uống ở phòng bảo vệ. Sau đó quay lại tuần tra, mới nghe tiếng động lạ. Cả đêm không thấy ai lạ. Chỉ có mấy thanh niên về khuya, và... thằng Hùng."
"Thằng Hùng nào?" Ngân Hà hỏi ngay lập tức.
"À... Hùng 'điện', bạn trai cũ của con bé Ánh đó. Nó sống ở tầng trệt, căn A0.01. Thằng bé hay gây sự với con Ánh. Tối qua khoảng 11 giờ, tôi thấy nó từ ngoài về, mặt mày cau có. Đi thẳng vào trong. Lúc đó nó mang theo một bó hoa hồng đỏ lớn... hình như là để xin lỗi con bé Ánh." Ông Ba Phát khẽ rùng mình. "Nhưng lúc sau tôi thấy nó đi ra ngoài... khoảng 11 giờ 30, bó hoa vẫn còn nguyên, mà nó vứt thẳng vào thùng rác trước sảnh. Rồi nó đi đâu tôi không biết nữa. Đến gần 1 giờ sáng mới thấy nó về lại, sắc mặt tái mét, người nồng nặc mùi rượu."
Mùi rượu. Bó hoa hồng đỏ bị vứt. Bạn trai cũ. Đây là một manh mối không thể bỏ qua. Mặc dù ông Ba Phát đã nói không có ai lạ mặt, nhưng "thằng Hùng" lại có vẻ là một ứng cử viên sáng giá cho vai trò nghi phạm. Quá rõ ràng, nhưng đôi khi sự thật lại nằm ngay trước mắt.
Ethan tiến lại gần thi thể được che phủ. Anh nhẹ nhàng vén tấm vải trắng, để lộ khuôn mặt của Ngọc Ánh. Mái tóc dài đen nhánh xõa ra trên nền xi măng, khuôn mặt trắng bệch nhưng vẫn giữ được những nét thanh tú. Đôi mắt cô mở to, ánh lên vẻ kinh hoàng cuối cùng, nhưng lại có một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Trên cổ tay phải của cô, một chiếc vòng tay bạc nhỏ, chạm khắc hình một chú cá voi. Chiếc vòng vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị giằng co hay rứt đứt. Dấu hiệu này trái ngược với chiếc túi xách bị đứt quai.
Anh đặt tay lên trán nạn nhân, nhắm mắt lại. Cảm giác lạnh buốt truyền từ làn da cô sang tay anh, như chạm vào một khối băng. Rồi một luồng điện nhẹ truyền qua, một sự rung động quen thuộc mà chỉ anh mới có thể cảm nhận. Đây là công nghệ mà anh gọi là "Thợ Săn Ký Ức", một thiết bị độc quyền do anh tự phát triển, được cấy ghép tinh vi vào hệ thần kinh. Nó cho phép anh truy cập vào những mảnh ký ức cuối cùng còn sót lại trong não bộ của người đã khuất, như một dòng dữ liệu kỹ thuật số.
Hình ảnh bắt đầu hiện lên trong tâm trí Ethan, như một đoạn phim nhiễu hạt. Một hành lang tối, tiếng bước chân vội vã. Mùi hương quen thuộc của xà phòng giặt quần áo. Sau đó là một tiếng thét bị bóp nghẹt. Khung cảnh thay đổi, mờ ảo như bị che bởi một tấm màn sương. Ánh đèn đường le lói qua khung cửa sổ, hắt lên một chiếc bóng cao lớn đang nghiêng mình. Và rồi, một âm thanh chói tai, lạnh lẽo... tiếng vỡ thủy tinh.
Ethan đột ngột mở mắt, đồng tử co lại. Cơn đau đầu ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào não anh. Anh lùi lại vài bước, suýt vấp ngã. Ngân Hà vội đỡ lấy anh. "Có chuyện gì vậy, Ethan?" Giọng cô đầy lo lắng.
Ethan hít thở hổn hển, cố gắng xua đi cảm giác quay cuồng. "Có tiếng vỡ thủy tinh... rất lớn... và một mùi hương..." Anh lắc đầu. "Không rõ ràng... nhưng rất khác biệt. Không phải mùi máu, không phải mùi ẩm mốc. Một mùi hương nhân tạo, sắc nhọn. Và... tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng... nhưng không phải sợ hãi cái chết." Anh nhìn Ngân Hà, đôi mắt đầy vẻ cảnh báo. "Cô ấy không sợ chết, Ngân Hà. Cô ấy sợ... sự thật. Sự thật bị che giấu."
Mùi hương nhân tạo, sắc nhọn? Tiếng vỡ thủy tinh? Điều này không khớp với một vụ án bóp cổ đơn thuần. Liệu có phải cô ấy đã bị tấn công ở một nơi khác trước khi bị đưa xuống tầng hầm? Và điều gì đã khiến cô ấy sợ hãi hơn cả cái chết? Ethan cảm thấy một sợi dây điện lạnh chạy dọc sống lưng. Chuỗi án mạng này không đơn giản như vẻ ngoài của nó.
Trong ký ức của nạn nhân, Ethan đã nhìn thấy một hình ảnh chớp nhoáng, rất nhanh, nhưng đủ để lại ấn tượng sâu sắc. Đó là một chiếc móc khóa nhỏ, hình con bọ hung màu xanh lá cây, lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo. Chiếc móc khóa này không nằm trên thi thể nạn nhân hay trong túi xách. Nó nằm trên sàn, cách thi thể khoảng ba mét, gần một vũng nước nhỏ, như thể nó đã bị rơi ra từ một cuộc giằng co. Nhưng không ai trong đội pháp y chú ý đến nó, bởi lẽ nó quá nhỏ, quá mờ nhạt trong ánh sáng yếu ớt của hiện trường. Và quan trọng hơn, nó đã biến mất ngay sau khi hình ảnh đó hiện lên.
Ethan nhìn quanh hiện trường một lần nữa, cố gắng định vị nơi chiếc móc khóa bọ hung có thể đã rơi. Nhưng dưới chân anh chỉ còn là vũng nước và những vết dấu giày của đội điều tra. Liệu anh có nhìn nhầm? Hay nó đã bị thu dọn mà không ai nhận ra ý nghĩa của nó? Anh nhớ lại mùi hương sắc nhọn, nhân tạo kia. Một mùi hương anh đã từng ngửi thấy ở đâu đó, nhưng không thể nhớ ra. Ký ức vẫn còn quá phân mảnh.
"Đại úy, tôi cần anh Hùng 'điện' kia đến đồn ngay lập tức," Ethan nói, giọng dứt khoát. "Và kiểm tra kỹ lưỡng khu vực này, từng milimet. Đặc biệt là những vật thể nhỏ, dù chúng có vẻ vô nghĩa đến đâu."
Ngân Hà gật đầu. "Tôi đã cho người đi mời rồi. Nhưng Ethan, anh có cảm thấy... có điều gì đó không ổn không? Ba vụ án, ba nạn nhân đều là phụ nữ trẻ, đều bị mất tiền mặt, đều có mảnh giấy hình bướm đêm. Nhưng kẻ thủ ác không để lại một dấu vết DNA nào. Không dấu vân tay, không sợi tóc. Chúng ta đang đối mặt với
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Ánh Sáng Khác Lạ
10,367 từ
🔒 Đăng nhập
7
Gương Mờ Ký Ức
8,866 từ
🔒 Đăng nhập
8
Hương Chanh, Dạ Lý Hương và Bóng Tối
11,808 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lời Thề Dưới Mùi Hương Chanh
11,922 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mùi Hương Quý Cô và Lời Thú Nhận Nửa Vời
12,211 từ
🔒 Đăng nhập
11
Phần 11
10,344 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bóng Hình Trên Vách Kính
11,203 từ
🔒 Đăng nhập
13
Kẻ Thao Túng Xuất Hiện
10,449 từ
🔒 Đăng nhập
14
Đối Đầu Định Mệnh
12,870 từ
🔒 Đăng nhập
15
Tỉnh Giấc Trong Mê Cung Ký Ức
9,787 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Thì Thầm Từ Mê Cung
8,627 từ
🔒 Đăng nhập
17
Gương Soi Ngược Chiều
10,725 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ký Ức Đảo Ngược
14,113 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bóng Hình Kẻ Cấy Ghép
9,340 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?