Mùi thối rửa, bùn lầy và cái lạnh thấu xương của lòng đất không còn xa lạ với tôi nữa. Hai năm rồi, kể từ khi cái dịch Zombie Virus tàn phá Sài Gòn, chúng tôi, những kẻ sống sót, phải chui rúc vào những nơi mà ngày xưa chỉ có chuột bọ mới dám bén mảng. Hầm cống ngầm, nơi thoát nước thải của cả một thành phố giờ là nhà, là nguồn sống.
Tôi tên An, 24 tuổi, và tôi đã sống sót. Bằng cách nào ư? Bằng việc ăn bất cứ thứ gì có thể nuốt trôi.
Hôm nay, cái đói cào xé ruột gan còn dữ dội hơn thường lệ. Nguồn nước sạch cạn kiệt, khẩu phần ăn chỉ còn là vài viên nén dinh dưỡng tổng hợp mùi vị như đất trộn xi măng. Tình trạng sức khỏe của tôi đang ở mức báo động: HP 35/100, Tinh thần 20/100, Đói 90%, Khát 85%, Nhiễm bệnh (nhẹ). Đáng sợ hơn là đứa em gái duy nhất của tôi, Lan, 12 tuổi, đang sốt cao li bì. Thuốc hạ sốt đã hết từ tuần trước.
“An… chị An ơi… khát…” Giọng Lan yếu ớt vang lên từ góc tối.
Tôi siết chặt con dao găm cùn trong tay, ánh mắt quét qua từng ngóc ngách của đường cống. Nước ở đây bẩn đến nỗi nhìn bằng mắt thường cũng thấy hàng trăm vi khuẩn đang bơi lội. Nhưng Lan không thể chịu đựng được nữa. Tôi phải tìm nước sạch, hoặc ít nhất là thứ gì đó để làm dịu cơn khát của con bé.
Cái đèn pin trên trán chập chờn, rọi sáng một đoạn cống nhỏ hẹp. Bùn đặc quánh dưới chân, thỉnh thoảng có thứ gì đó mềm nhũn chạm vào, khiến tôi rùng mình. Đây là khu vực chưa từng được khám phá, một nhánh cống nhỏ dẫn sâu vào lòng đất, nơi mà ngay cả những kẻ liều mạng nhất cũng tránh xa vì tin đồn về "Thứ đó".
Bỗng, một mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, không phải mùi thối rữa quen thuộc mà là mùi máu tươi. Tim tôi đập thình thịch. Ánh đèn pin rọi tới một vũng nước đen kịt, bên cạnh là một thứ gì đó… to lớn, màu xám xanh, nằm bất động.
Tôi chầm chậm tiến lại gần. Nó là một con chuột cống đột biến, to bằng con chó con, với lớp da sần sùi và bộ răng nanh lởm chởm. Dù đã chết cứng, máu vẫn rỉ ra từ vết thương lớn trên bụng nó. Nhưng thứ khiến tôi chết lặng là thứ đang nằm kẹp chặt trong hàm răng của nó: một gói thực phẩm chức năng còn nguyên vẹn, loại khẩu phần quân đội cao cấp. Đôi mắt tôi dán chặt vào dòng chữ “NƯỚC SẠCH TINH KHIẾT” in trên bao bì.
