"Này con bé nhà quê, bao giờ mày mới dọn cái mớ rác rưởi này đi?"
Giọng the thé của cô chủ nhà trọ vang lên, lấn át tiếng ồn ào từ con hẻm nhỏ ở quận 4. Hạ Vy co rúm người, chiếc áo phông bạc màu dính đầy vết bẩn từ ca làm thêm ở quán phở đêm qua. Mái tóc khô xơ búi cẩu thả, cặp kính cận dày cộp trượt xuống sống mũi tẹt. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhìn quanh căn phòng trọ 10 mét vuông bừa bộn. Đúng là rác rưởi thật.
Mới hai tháng trước, Hạ Vy còn là "hoa khôi của bản" ở một vùng quê heo hút. Cô gái 19 tuổi với làn da trắng mịn, đôi mắt to tròn và nụ cười tỏa nắng. Nhưng cái nghèo đã đẩy cô lên Sài Gòn, với khát vọng đổi đời và gánh nặng viện phí của mẹ. Thành phố hoa lệ đã nuốt chửng cô nhanh hơn cô tưởng. Giờ đây, cô chỉ là một trong hàng vạn cô gái nhập cư, vật lộn với cuộc sống, bị đồng tiền chà đạp không thương tiếc.
"Dạ, cháu dọn ngay ạ," Hạ Vy lí nhí, cúi gằm mặt. Cô chủ nhà trọ bĩu môi, xoay người bỏ đi, để lại một câu nói xát muối: "Đúng là thứ nhà quê, lên đây chỉ làm chật đất."
Nước mắt Hạ Vy trực trào. Cô ngồi sụp xuống nền nhà lạnh lẽo. Mệt mỏi, tủi nhục, và vô vọng. Cái khát khao được sống một cuộc đời khác, được ngẩng cao đầu, ngày càng cháy bỏng.
Đúng lúc đó, một tia sáng bạc lóe lên từ chiếc điện thoại cũ nát của cô. Một giọng nói máy móc, lạnh lùng nhưng đầy uy quyền vang lên trong đầu Hạ Vy, như thể nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
**[Hệ Thống] Đinh! Phát hiện đối tượng phù hợp! Kích hoạt Hệ Thống Nữ Thần Tuyệt Sắc!**
Hạ Vy giật mình, hoảng hốt nhìn quanh. Không có ai. Giọng nói lại tiếp tục.
**[Hệ Thống] Nhiệm vụ tân thủ: Thay đổi ngoại hình cơ bản. Hoàn thành để nhận gói quà tân thủ "Lột Xác Toàn Diện".**
Một bảng điều khiển trong suốt hiện ra trước mắt cô, với dòng chữ "Đổi Ngoại Hình Cơ Bản" nhấp nháy. Kèm theo đó là hình ảnh một cô gái với mái tóc óng mượt, làn da căng bóng, và đôi mắt rạng ngời. Hạ Vy dụi mắt, tưởng mình đang mơ.
