Tám giờ tối. Tiếng chuông nhà thờ Đức Bà vẫn ngân vang, nhưng không phải là thanh âm báo hiệu buổi lễ, mà là điệu tang đầy thê lương. Nó xuyên thấu màn đêm Sài Gòn, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ của một thành phố tưởng chừng đã ngủ quên.
Linh, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào màn hình máy tính cũ kĩ, tay gõ lạch cạch những dòng code cuối cùng. Cô là một lập trình viên game, và cái deadline chết tiệt này còn đáng sợ hơn cả những tin tức phát tán trên mạng xã hội – về một loại virus lạ đang biến con người thành những sinh vật khát máu. "Vớ vẩn," cô tự nhủ. "Chắc lại một trò đùa của đám trẻ rảnh rỗi."
Tiếng chuông lại vang lên, lần này gấp gáp hơn, như tiếng tim đập loạn nhịp của kẻ sắp chết. Cả khu chung cư bỗng chìm trong bóng tối. Mất điện.
Linh rủa thầm. Cô vội vã mò mẫm chiếc điện thoại, ánh sáng lờ mờ từ màn hình hắt lên khuôn mặt tái nhợt. Mạng internet vẫn còn. Một tin tức nóng hổi vừa được đăng tải: "Chính phủ xác nhận tình trạng khẩn cấp. Virus Z đang lan rộng. Hãy tìm nơi trú ẩn an toàn!"
Cùng lúc đó, tiếng la hét thất thanh vang lên từ tầng dưới. Một tiếng "RẦM" kinh hoàng, như thể có vật nặng vừa đổ sập. Rồi là tiếng gầm gừ khô khốc, ghê rợn. Tiếng bước chân nặng nề, lạch bạch, kéo lê trên sàn nhà.
Cửa phòng Linh bật mở. Một bóng đen lờ mờ đứng đó, cơ thể run rẩy. Là mẹ cô. Mắt bà đỏ ngầu, đồng tử giãn to. Khuôn mặt quen thuộc giờ biến dạng, méo mó. Một dòng máu đen kịt chảy dài từ khóe miệng, nhỏ tong tong xuống sàn.
"Mẹ?" Linh thì thầm, lùi lại từng bước, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi tanh tưởi, nồng nặc xộc vào mũi cô, khiến cô muốn nôn mửa.
Bà không đáp, chỉ khẽ rên lên một tiếng, rồi lao về phía Linh với tốc độ kinh hoàng. Móng tay dài ngoẵng, sắc nhọn vươn ra, nhắm thẳng vào cổ cô.
Linh theo bản năng né tránh, vấp ngã. Tiếng chuông nhà thờ vẫn vang vọng, như lời ai điếu cho thế giới đang sụp đổ. Cô nhìn mẹ, người mà cô yêu thương nhất, giờ đây chỉ còn là một con quái vật. Cô biết, đây không phải là một trò đùa. Đây là tận thế.
