Trong lúc khai quật một ngôi mộ cổ, công nhân phát hiện một bộ hài cốt không thuộc về thời đại nào, kèm theo một lá thư lạ. Cái chết của một nhà khảo cổ sau đó đã biến sự kiện này thành một vụ án mạng. Thanh tra phải đào sâu vào lịch sử, khám phá ra những bí mật chôn vùi hàng thế kỷ
Mùi máu, mùi đất ẩm mục và mùi thuốc khử trùng hòa quyện trong cái nóng ẩm của Sài Gòn, tạo thành một hỗn hợp tanh tưởi, ngột ngạt, bám riết lấy từng thớ thịt. Trần Lãng, thanh tra thuộc Phòng Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Trật tự Xã hội, hít một hơi thật sâu, vị đắng của cà phê đá không đường ban sáng dường như vẫn còn vương trên đầu lưỡi, giờ bị xộc thẳng bởi thứ hỗn độn ghê tởm này. Đêm qua, anh lại thức trắng, mấy vụ trộm cắp vặt ở khu vực Quận 4 khiến cơn đau đầu mãn tính trở lại, nhức nhối như có ai đó đang dùng khoan điện đục vào thái dương. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhàu nhĩ sau một đêm dài không ngủ, cùng với đôi mắt trũng sâu, quầng thâm như mực tàu, càng khiến anh trông như một bóng ma đang lẩn quất giữa hiện trường.
"Thanh tra Lãng, đã có mặt đông đủ." Giọng Hạ sĩ Lan Anh, trẻ trung và đầy năng lượng, vang lên bên tai, mang theo chút sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần chuyên nghiệp. Cô bé mới ra trường này, với mái tóc bob gọn gàng và bộ đồng phục cảnh sát phẳng phiu, luôn là sự tương phản hoàn hảo với vẻ ngoài lôi thôi của anh. Lan Anh đưa cho anh một tập hồ sơ mỏng, ánh mắt nhanh chóng quét qua gương mặt nhợt nhạt của cấp trên. "Nạn nhân là Giáo sư Lê Duy Nam, 58 tuổi, trưởng nhóm dự án khai quật khu di chỉ Thủ Thiêm. Phát hiện lúc 5 giờ sáng nay bởi ông Sáu, bảo vệ công trường."
Trần Lãng gật đầu, không nói gì. Anh lướt qua cái nhìn lo âu của Lan Anh, rồi tập trung vào cái hố sâu hoắm đang mở toang trước mặt. Đây không phải là một công trường xây dựng thông thường, mà là một khu vực khảo cổ, nơi những lớp đất đá hàng trăm năm tuổi đang bị bóc tách, phơi bày những bí mật đã ngủ yên. Xung quanh, những chiếc đèn pha công suất lớn vẫn còn bật sáng, phá vỡ màn đêm mờ sương, rọi thẳng vào một thi thể nằm sấp, bất động. Ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu vào khiến mọi thứ trở nên trần trụi, đáng sợ.
Vụ án xảy ra ngay tại rìa hố khai quật chính, nơi nhóm khảo cổ vừa tìm thấy một ngôi mộ cổ được cho là lớn nhất từ trước đến nay ở khu vực này. Không khí đặc quánh mùi đất, mùi bùn khô trộn lẫn với mùi kim loại gỉ từ những công cụ khảo cổ vương vãi. Một chiếc xẻng nhỏ, cán gỗ đã mòn vẹt, nằm lăn lóc gần bàn tay phải của nạn nhân, dính đầy bùn đất khô và một vệt đỏ sẫm. Trần Lãng nheo mắt. Màu đất ở đây khá đặc trưng, pha lẫn cát mịn từ sông Sài Gòn, và có một lớp đất sét đỏ đậm ở tầng sâu hơn. Vệt đỏ trên xẻng trông không giống màu đất.
Giáo sư Lê Duy Nam nằm sấp, đầu úp vào một tảng đất lớn, tóc bạc lấm lem bùn. Một vết thương sâu hoắm ở phía sau gáy, máu đã khô lại, đóng thành một mảng đen sẫm đáng sợ trên nền đất. Áo sơ mi kaki màu be của ông rách một mảng lớn ở vai, lộ ra một vết bầm tím khủng khiếp. Đôi găng tay chuyên dụng màu xanh dương vẫn còn đeo trên tay, nhưng một bên đã bị rách toạc, để lộ những ngón tay trần bám đầy đất. Trần Lãng cúi thấp người, đôi mắt sắc bén như dao mổ, chậm rãi lướt qua từng chi tiết. Ông nhìn thấy một vết cào xước dài trên cổ tay trái của nạn nhân, trông như dấu móng tay. Nhưng móng tay ai có thể dài và sắc đến thế?
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Ngài đã kiểm tra hiện trường sơ bộ chưa?" Trần Lãng hỏi, giọng khàn đặc. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu đang muốn vỡ tung.
"Đội Pháp y đang tiến hành khám nghiệm, thưa thanh tra. Bác sĩ Thu đã xác định sơ bộ nạn nhân tử vong do chấn thương sọ não nghiêm trọng, có thể là do bị vật cứng đập vào gáy. Thời gian tử vong ước tính vào khoảng 2 đến 3 giờ sáng nay." Lan Anh trả lời, cô bé cẩn thận tránh giẫm vào khu vực đã được khoanh vùng. "Vật gây án có thể là chiếc xẻng nhỏ kia, hoặc một vật tương tự."
Trần Lãng gật đầu, mắt anh vẫn dán vào thi thể. Anh nhận thấy chiếc đồng hồ đeo tay của Giáo sư Nam đã bị vỡ mặt kính, kim đồng hồ dừng lại ở 2 giờ 17 phút. Một chi tiết nhỏ, nhưng có thể quan trọng. Bên cạnh đó, anh còn để ý thấy một vết lằn mờ nhạt, hình tròn trên cổ tay phải của nạn nhân, ngay dưới nơi găng tay bị rách. Trông như vết dây buộc hoặc một loại vòng tay nào đó đã bị tháo ra một cách vội vã.
"Và cái này..." Lan Anh nói tiếp, giọng hơi chùng xuống, "có vẻ như có liên quan đến vụ án mạng." Cô chỉ tay về phía một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, được đặt cẩn thận trên một tấm bạt màu xanh dương cách thi thể vài mét. Chiếc hộp có vẻ được làm từ gỗ trắc, điêu khắc hoa văn cổ xưa, đã bị thời gian bào mòn. Bên trong, một mảnh giấy da màu vàng úa, đã sờn rách ở các góc, được đặt trang trọng. Đó là lá thư được tìm thấy cùng với bộ hài cốt bí ẩn.
Trần Lãng bước đến, chân bước nhẹ nhàng qua lớp đất khô cằn. Anh biết rõ về lá thư này. Nó đã gây xôn xao dư luận vài ngày trước, khi nhóm của Giáo sư Nam công bố phát hiện chấn động. Một bộ hài cốt "lạc loài", không thuộc về bất kỳ triều đại hay nền văn hóa nào đã từng tồn tại ở vùng đất này, được tìm thấy trong một ngôi mộ cổ có niên đại ước tính hơn 500 năm. Và cùng với nó là lá thư viết bằng một loại ngôn ngữ cổ xưa, lạ lẫm, không ai giải mã được hoàn chỉnh.
"Bác sĩ Thu có đề cập đến bất kỳ dấu hiệu kháng cự nào không?" Trần Lãng hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi lá thư.
"Có, thưa thanh tra. Bác sĩ Thu nói trên tay nạn nhân có một vài vết xước nhỏ, có thể là do giằng co. Nhưng không có dấu hiệu nào cho thấy có người thứ hai có mặt tại hiện trường, ít nhất là theo dấu chân."
"Dấu chân?" Trần Lãng nhếch môi. "Trong một công trường khai quật đầy đất đá thế này thì dấu chân cũng chỉ là... đất đá."
Anh nhìn vào chiếc hộp gỗ. Nó toát ra một mùi hương đặc trưng, không phải mùi mục ruỗng của đất, mà là mùi thảo mộc khô, thoang thoảng chút hương trầm. Giữa những công cụ hiện đại, chiếc hộp gỗ này trông như một cánh cửa mở ra từ một thời đại đã mất. Trên mảnh giấy da, những ký tự cổ xưa, uốn lượn như rồng bay phượng múa, in đậm mực đen. Đám phóng viên đã gọi nó là "lời nguyền của mộ cổ". Giáo sư Nam, trong một buổi phỏng vấn truyền hình, đã bác bỏ mọi suy đoán mê tín, khẳng định đây chỉ là một văn bản lịch sử cần được giải mã. Nhưng giờ đây, chính ông lại nằm xuống cạnh ngôi mộ ấy.
"Ông Sáu, bảo vệ công trường, đâu?" Trần Lãng hỏi.
Một ông lão gầy gò, lưng còng, đội chiếc nón lá đã bạc màu, đang ngồi bệt trên một chiếc ghế nhựa cách đó không xa, với khuôn mặt thất thần. Đôi mắt ông Sáu đỏ hoe, thỉnh thoảng lại đưa tay run rẩy dụi mắt. Ông đã làm bảo vệ ở đây gần ba năm, từ khi dự án quy hoạch Thủ Thiêm còn là một bãi đất trống ngổn ngang.
"Ông Sáu, mời ông đến đây." Lan Anh khẽ gọi.
Ông Sáu chậm rãi đứng dậy, từng bước chân nặng nhọc. Ông đến gần, cúi đầu chào Trần Lãng, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng. "Thanh tra... tội nghiệp thầy Nam quá. Hiền lành, nhiệt huyết là vậy mà..."
"Ông Sáu, ông có thể kể lại chi tiết những gì ông nhìn thấy sáng nay không?" Trần Lãng hỏi, giọng điệu từ tốn, cố gắng trấn an người đàn ông lớn tuổi.
Ông Sáu thở dài, mùi thuốc lào thoang thoảng bay ra từ miệng ông. "Dạ, như thường lệ, khoảng 5 giờ sáng tôi đi tuần một vòng. Đến khu vực thầy Nam và mấy đứa trẻ đang khai quật cái mộ lớn đó, tôi thấy có ánh đèn pin. Tưởng thầy Nam lại thức khuya làm việc như mọi khi. Thầy mê khảo cổ lắm, có khi ba bốn giờ sáng vẫn còn lọ mọ dưới hố." Ông Sáu dừng lại, ho khan một tiếng. "Nhưng lúc đó, tôi thấy một bóng người... đứng ngay gần thầy Nam. Cao, gầy, mặc áo khoác màu sẫm. Tôi tưởng là một trong mấy đứa sinh viên thực tập của thầy. Tôi gọi 'Chào buổi sáng thầy Nam', mà không thấy ai trả lời. Rồi bóng người kia quay lưng, đi nhanh vào trong khu lán trại. Tôi lại gần, gọi to hơn, thì... thì thấy thầy Nam nằm dưới đất..." Giọng ông Sáu nghẹn lại, đôi mắt lại hoe đỏ.
"Ông có nhìn rõ mặt người đó không?" Trần Lãng hỏi, ánh mắt sắc như diều hâu nhìn thẳng vào ông Sáu.
Ông Sáu lắc đầu quầy quậy. "Không rõ được, thanh tra ơi. Trời còn mờ sương, lại tối nữa. Hơn nữa, người đó đội mũ, che kín mặt. Tôi chỉ nhớ là họ rất nhanh nhẹn, lướt đi như gió vậy."
"Ông có thấy họ mang theo thứ gì không?"
"Không... không thấy ạ. Tay không. Nhưng mà..." Ông Sáu ngừng lại, như đang cố gắng lục lọi trong ký ức đã mờ ảo của mình. "Tôi có ngửi thấy một mùi gì đó lạ lắm. Không phải mùi bùn đất hay mùi thuốc lá. Nó hơi... ngọt, nhưng lại có vẻ nhân tạo. Giống như mùi nước hoa rẻ tiền, nhưng không phải."
Mùi nước hoa rẻ tiền? Trần Lãng nhướn mày. Một chi tiết nhỏ, nhưng có thể có ý nghĩa. Anh đã từng gặp những kẻ giết người cố tình để lại mùi hương giả tạo để đánh lạc hướng. Hoặc có thể đó chỉ là mùi từ môi trường xung quanh?
"Ông có thấy ai khác ở gần khu vực này vào thời điểm đó không? Hay có nghe thấy tiếng động gì bất thường?"
Ông Sáu lắc đầu. "Không có. Công trường vắng tanh vắng ngắt. Chỉ có tiếng chó sủa xa xa ở khu dân cư cũ bên kia. Với lại... hình như có tiếng chim cú kêu. Lúc đó tôi cũng rợn người. Tiếng cú kêu ban đêm... xui xẻo lắm." Ông Sáu lẩm bẩm, vẻ mặt càng lúc càng trắng bệch.
Trần Lãng đưa mắt nhìn về phía khu lán trại tạm bợ của nhóm khảo cổ, nơi những chiếc lều bạt cũ kỹ và container đã được cải tạo thành phòng làm việc và nghỉ ngơi. Anh thầm ghi nhớ mùi hương mà ông Sáu đã đề cập. Mùi hương ngọt nhưng nhân tạo. Có thể đó là mùi hóa chất, hoặc một loại dung môi nào đó?
"Thưa thanh tra, chúng tôi đã tìm thấy cái này." Một thành viên của đội pháp y, đeo khẩu trang, cẩn thận đưa đến cho Trần Lãng một chiếc túi nilon trong suốt. Bên trong là một chiếc khăn tay lụa màu xanh lam, đã nhàu nát, dính một vệt đỏ sẫm. "Tìm thấy trong túi áo khoác của nạn nhân."
Trần Lãng nhận lấy chiếc túi. Anh quan sát kỹ chiếc khăn. Nó được thêu một bông hoa sen nhỏ ở góc, đường kim mũi chỉ tinh xảo, không phải loại khăn dùng cho công trường. Đặc biệt, nó có mùi hương thoang thoảng... mùi nước hoa. Một mùi hương hoa hồng rất nhẹ nhàng, nhưng đắt tiền, hoàn toàn khác với cái mùi "ngọt nhân tạo" mà ông Sáu đã miêu tả. Có vẻ như Giáo sư Nam đã có một cuộc hẹn, hoặc một cuộc gặp gỡ nào đó trước khi chết.
"Có vẻ như Giáo sư Nam không đơn độc trước khi vụ án xảy ra." Trần Lãng lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia suy tư. "Vết máu trên khăn là của nạn nhân?"
"Chúng tôi sẽ kiểm tra ngay, thưa thanh tra. Nhưng khả năng cao là vậy."
Lan Anh nhanh chóng ghi chú vào sổ tay. "Vậy là có hai mùi hương khác nhau được nhắc đến. Mùi 'ngọt nhân tạo' từ người mà ông Sáu nhìn thấy, và mùi hoa hồng trên chiếc khăn này."
"Chính xác." Trần Lãng gật đầu. "Và chúng ta cần phải tìm hiểu xem ai đã tặng chiếc khăn này cho Giáo sư Nam." Anh nhìn lại ngôi mộ cổ, nơi mọi thứ bắt đầu. Nơi bộ hài cốt "lạc loài" và lá thư bí ẩn được tìm thấy.
"Thưa thanh tra, chúng tôi đã có kết quả sơ bộ về lá thư." Một cô gái trẻ, tóc búi cao, mặc áo blouse trắng của phòng thí nghiệm, bước tới. Đó là Tiến sĩ Mai Thanh Trúc, nhà nghiên cứu chính của dự án, người đã trực tiếp khai quật và phát hiện ra mọi thứ. Cô có vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng đôi mắt mệt mỏi, sưng húp, cho thấy cô đã không ngủ. Trúc có vẻ đẹp sắc sảo, nhưng lúc này, sự mệt mỏi đã che mờ đi vẻ tươi tắn thường ngày.
"Tiến sĩ Trúc." Trần Lãng gật đầu chào. "Cô có gì mới?"
"Dạ, chúng tôi đã cố gắng giải mã thêm một vài đoạn. Đây không phải là một ngôn ngữ thuần túy, mà là một dạng mật mã, pha trộn giữa chữ Hán cổ và một số ký hiệu địa phương cổ đại. Rất phức tạp. Nhưng có một đoạn chúng tôi đã có thể tạm dịch được, nhờ vào một số ký hiệu lặp lại."
Trúc đưa cho Trần Lãng một bản sao lá thư và một tờ giấy ghi chú. Cô giải thích, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như thể đang giảng bài, dù môi cô đang mím chặt vì căng thẳng. "Đoạn này được viết theo dạng thơ hoặc văn tế. Đại ý là: *'Ngủ yên trong lòng đất. Người canh giữ sẽ trở về. Tiếng chuông sẽ gọi hồn. Kẻ nào động đến, sẽ phải trả giá bằng xương máu của chính mình.'*"
Trần Lãng nhíu mày. "Người canh giữ? Tiếng chuông?"
"Vâng. Nó khá mơ hồ. Nhưng cụm từ 'trả giá bằng xương máu của chính mình' thì rất rõ ràng." Trúc nói, giọng cô khẽ run lên. "Thầy Nam đã
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mũi Tên Đổi Hướng
3,084 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mùi Hương Vực Sâu
11,278 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mật Ngọt Từ Vực Sâu
7,670 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Gương Mờ Ảo
7,525 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Giải Từ Huyết Mạch
7,854 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ám Ảnh Huyết Mạch
9,083 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lưới Nhện Kéo Sập
11,306 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Nguyền Từ Phế Tích
9,347 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Khóc Từ Hố Sâu
11,828 từ
🔒 Đăng nhập
18
Mùi Hương Của Lời Nói Dối
12,618 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vết Ố Thời Gian
9,978 từ
🔒 Đăng nhập
20
Mặt Nạ Thời Gian
8,568 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?