Máu! Đỏ rực, tanh tưởi, thấm đẫm chiếc váy cưới trắng tinh của tôi. Từng giọt, từng giọt rỉ ra từ vết đâm chí mạng nơi bụng, nơi từng là tổ ấm của sinh linh bé bỏng tôi chưa kịp nhìn mặt. Đau đớn không gì tả xiết, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Hơi thở thoi thóp, tầm nhìn mờ dần, nhưng tôi vẫn cố gắng mở to mắt nhìn rõ kẻ đã đẩy tôi vào địa ngục này.
"Diễm My, cô không có tư cách sống!" Giọng nói sắc lạnh như dao cạo, xen lẫn sự hả hê đến ghê tởm, thuộc về người em gái cùng cha khác mẹ – Diễm Trang. Cô ta đứng đó, đôi mắt lấp lánh sự độc địa, bàn tay dính máu vẫn nắm chặt con dao. Kế bên là Hữu Nghĩa, người chồng sắp cưới của tôi, gương mặt lạnh lùng không chút thương xót. Hắn ta chỉ đứng nhìn, như thể đang xem một vở kịch rẻ tiền, mặc cho giọt máu của đứa con hắn đang chảy ra từ cơ thể tôi.
"Tại sao…?" Giọng tôi yếu ớt, nghẹn ngào trong vũng máu. Nước mắt hòa lẫn với máu, tạo thành dòng suối mặn chát trên gò má xanh xao. "Con của chúng ta..."
Diễm Trang bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong căn phòng cưới lạnh lẽo, như tiếng quỷ dữ. "Con của chúng ta? Cô thật ngây thơ, chị gái yêu quý. Đứa con đó... là vật cản. Vả lại, Hữu Nghĩa chỉ yêu một mình tôi mà thôi!"
Hữu Nghĩa tiến lại, đạp mạnh vào vai tôi, khiến tôi ho sặc sụa. "Đừng giả vờ đáng thương nữa, Diễm My. Cô nghĩ cô xứng với tôi sao? Một kẻ thấp hèn như cô, sao có thể sánh bằng Diễm Trang của tôi? Kết cục này là do cô tự chuốc lấy!"
Não tôi như nổ tung. Thấp hèn? Tôi đã vì hắn mà từ bỏ cả sự nghiệp rực rỡ, dốc hết tâm huyết xây dựng công ty gia đình, biến nó thành đế chế hùng mạnh. Tôi đã yêu hắn bằng cả trái tim, tin tưởng hắn hơn cả bản thân. Vậy mà, tất cả chỉ là một vở kịch lừa dối, một cái bẫy hoàn hảo do chính em gái và chồng sắp cưới của tôi giăng ra.
"Ông trời có mắt! Nếu có kiếp sau... ta nhất định... sẽ khiến các ngươi... trả giá gấp trăm lần!" Tôi gằn từng chữ, máu trào ra từ khóe miệng, hương vị mặn chát đến kinh tởm. Trong khoảnh khắc cuối cùng, tôi nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng của Diễm Trang khi cô ta nhận ra sự căm hờn tột độ trong đôi mắt tôi, không còn là sự yếu đuối nhu nhược của người chị trước kia.
Bóng tối bao trùm, cơ thể tôi co giật dữ dội rồi bất động. Mùi máu tanh nồng nặc là điều cuối cùng tôi cảm nhận được.
