Một công tố viên nổi tiếng bị buộc tội giết người, mọi bằng chứng đều chống lại anh ta. Nhưng một luật sư trẻ đầy nhiệt huyết tin rằng anh ta vô tội, và bắt đầu một cuộc điều tra riêng. Cô phải đối mặt với một hệ thống pháp luật mục nát, những kẻ giấu mặt quyền lực và một âm mưu được sắp đặt tinh vi, nơi công lý dường như đã bị bịt mắt.
Tiếng chuông điện thoại xé tan sự tĩnh lặng của căn hộ nhỏ nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo quận 4, kéo Hà Vy ra khỏi giấc ngủ chập chờn, dính đầy mồ hôi và những mảnh vụn của một cơn ác mộng cũ. Cô vội vã đưa tay quờ quạng, đôi mắt dán chặt vào màn hình phát sáng. Số lạ. Cô ngần ngừ, đầu óc còn lờ mờ sau thứ thuốc an thần cô uống trước khi ngủ. Nhưng rồi, thứ gì đó trong cô thúc giục, một cảm giác bất an như sợi dây thép siết chặt lồng ngực. Ngón tay cô do dự chạm vào biểu tượng nghe máy, và ngay lập tức, một giọng nói hớt hải, vỡ vụn như thủy tinh vỡ ập vào tai. "Vy, em đã nghe tin gì chưa? Anh Bách... anh ấy bị bắt rồi!"
Cả thế giới dường như dừng lại. Tiếng còi xe máy ồn ã từ con hẻm bên dưới, mùi ẩm mốc của tường cũ và hương cà phê rang cháy từ quán đối diện, tất cả đều tan biến. Chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch, dội vào màng nhĩ. Hoàng Thiên Bách. Công tố viên Hoàng Thiên Bách. Người đàn ông với đôi mắt sắc như dao, bộ vest lịch lãm không tì vết, và nụ cười lạnh lùng đủ để đóng băng cả một phiên tòa. Người đàn ông mà Hà Vy luôn coi là hình mẫu, là ngọn hải đăng của công lý trong thế giới pháp luật đầy rẫy những mảng xám xịt. Anh ta bị bắt? Vì tội gì? Cô không thốt nên lời. Đầu dây bên kia, người đồng nghiệp trẻ, An, tiếp tục lắp bắp, giọng nghẹn ứ. "Họ nói anh ấy giết người! Giết Trần Mạnh Hùng, cái gã nhà báo chuyên bới móc ấy!"
Trần Mạnh Hùng. Cái tên đó xoáy vào tâm trí Hà Vy như một mũi khoan lạnh giá. Một nhà báo điều tra gai góc, không ngán bất kỳ thế lực nào, từng không ít lần đối đầu trực diện với Thiên Bách trên mặt báo vì những vụ án nhạy cảm. "Không thể nào," Hà Vy thì thầm, giọng khản đặc, còn khô khốc hơn cả cổ họng. Cô gạt tấm chăn bông mỏng, cảm nhận làn không khí nóng ẩm của Sài Gòn luồn qua ô cửa sổ mở hờ. Đầu cô ong ong, nhưng một tia tỉnh táo bất chợt xuyên qua màn sương mù của sự bàng hoàng. "An, bình tĩnh lại. Kể cho chị nghe, chi tiết. Từ đâu ra tin này?"
An hít một hơi thật sâu, tiếng thở dốc rõ mồn một qua điện thoại. "Vừa đưa tin nóng trên Thời Sự 19h tối qua, rồi sáng nay báo chí đồng loạt giật tít. Họ nói... nói thi thể Trần Mạnh Hùng được tìm thấy trong căn hộ của anh ta ở một chung cư cũ Thủ Thiêm, trên đường Lương Định Của. Cảnh sát có mặt tại hiện trường lúc 10 giờ đêm qua. Và tất cả bằng chứng đều chỉ thẳng vào anh Bách. Dấu vân tay, ADN, thậm chí là tin nhắn đe dọa từ điện thoại của anh ấy!"
Hà Vy đứng bật dậy, đôi chân trần chạm vào nền gạch men lạnh buốt. Cô đi thẳng vào bếp, rót một cốc nước lọc đầy ắp và uống cạn. Vị nước tanh tanh của clo xộc vào cuống họng, nhưng nó giúp cô tập trung. "Tin nhắn đe dọa? Tin nhắn kiểu gì?" cô hỏi, giọng đã dần lấy lại được sự bình tĩnh. "Và sao lại có dấu vân tay, ADN của anh Bách ở hiện trường?"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Họ nói có một tin nhắn gửi từ số điện thoại của anh Bách đến Hùng lúc 8 giờ tối, nội dung rất gay gắt, kiểu như 'Mày sẽ phải trả giá cho những gì mày đã làm.' Sau đó, camera an ninh của chung cư ghi lại được hình ảnh anh Bách đi vào lúc 8 giờ 30 và rời đi lúc 9 giờ 15. Thi thể Hùng được tìm thấy lúc 10 giờ. Hắn bị đâm nhiều nhát bằng dao bếp, và con dao được tìm thấy ngay cạnh thi thể, dính đầy máu và... và dấu vân tay của anh Bách!" An giải thích, tốc độ nói tăng dần, như thể muốn đẩy hết gánh nặng thông tin ra khỏi lồng ngực. "Hơn nữa, một chiếc khuy áo vest của anh Bách cũng được tìm thấy dưới sàn nhà, ngay gần chỗ thi thể, dính máu nạn nhân."
Hà Vy dựa người vào quầy bếp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bức tường trắng trơn, nhưng tâm trí cô đang cuộn xoáy với những hình ảnh. Thiên Bách. Áo vest. Khuy áo. Dao bếp. Một kịch bản quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức đáng ngờ. "An, camera an ninh có rõ mặt không? Có thấy anh Bách làm gì khác thường không?"
"Rõ lắm chị! Video quay lại toàn cảnh anh Bách đi vào bằng cửa chính, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, nhưng dáng người và bộ vest của anh ấy thì không thể lẫn vào đâu được. Anh ấy còn đi vào thang máy lên tầng 7, nơi căn hộ của Hùng. Khi đi ra thì anh ấy có vẻ vội vã hơn, còn chỉnh lại cổ áo. Mà chị biết đấy, anh Bách luôn mặc vest đen xám, hàng đặt may riêng, ai cũng nhận ra."
Hà Vy nhắm mắt lại. Mũ lưỡi trai, khẩu trang? Thiên Bách hiếm khi dùng những thứ đó, anh ta luôn tự tin xuất hiện trước công chúng với gương mặt lạnh lùng của mình. Anh ta không phải loại người trốn tránh. "Có nhân chứng nào khác không? Hàng xóm?"
"Cảnh sát có hỏi vài người, nhưng căn hộ của Hùng ở cuối hành lang, ít ai để ý. Chỉ có bà cụ hàng xóm đối diện nói có nghe tiếng cãi vã nhỏ vào khoảng 9 giờ kém, nhưng không rõ giọng ai. Bà ấy bảo nghe thấy tiếng đồ đạc đổ vỡ, rồi im bặt." An nói thêm, giọng nhỏ dần, "Họ nói anh Bách đã bị đưa về cục điều tra từ đêm qua. Sáng nay báo chí đã đăng ảnh anh ấy bị còng tay, mặt lạnh tanh..."
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hà Vy. Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai vàng ruộm đang cố len lỏi vào từng ngóc ngách của con hẻm. Mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây cổ thụ đầu hẻm, thường ngày cô rất thích, giờ lại mang một vẻ u ám. Cô biết Thiên Bách không phải một người dễ bị kích động đến mức xuống tay giết người. Anh ta là một thợ săn công lý, không phải một kẻ đồ tể. Nhưng những bằng chứng này... chúng quá chặt chẽ. Quá rõ ràng. Điều đó khiến cô hoài nghi. "An, em có thể thu thập tất cả các bài báo, bản tin liên quan đến vụ án này không? Đặc biệt là những bài có hình ảnh, video."
"Được thôi chị. Nhưng mà chị định làm gì? Vụ này... căng lắm. Anh Bách là công tố viên cấp cao, mà bị bắt vì tội giết người, chắc chắn sẽ có rất nhiều áp lực từ trên xuống. Không ai dám đụng vào đâu." An lo lắng nói.
Hà Vy hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của chính căn phòng mình, mùi giấy cũ và sách, mùi của những đêm thức trắng. "Chị không tin anh Bách là thủ phạm. Không thể nào. Có gì đó không đúng ở đây. An, em cứ thu thập thông tin đi. Chị sẽ đến cục điều tra. Chị cần gặp anh Bách."
"Gặp à? Chị điên sao? Chị còn đang trong thời gian thử việc, làm sao...?"
"An," Hà Vy ngắt lời, giọng cô tuy nhỏ nhưng dứt khoát, "chị biết An lo cho chị. Nhưng nếu chị không làm gì, lương tâm chị sẽ không yên. Em cứ làm phần của em, chị sẽ làm phần của chị." Cô cúp máy, không đợi An trả lời.
Cô đi thẳng vào phòng tắm, bật vòi sen. Nước lạnh dội xuống, đánh thức từng tế bào. Hà Vy nhìn mình trong gương. Vầng thâm quầng dưới mắt, đôi môi tái nhợt. Cô vẫn còn ám ảnh bởi vụ án oan sai của cha mình nhiều năm trước, một vết sẹo không bao giờ lành. Chính Thiên Bách, khi đó còn là một công tố viên trẻ đầy nhiệt huyết, đã giúp cô lật lại vụ án, dù không thể cứu cha cô thoát tội hoàn toàn, nhưng đã minh oan cho ông về một số cáo buộc nặng nề nhất. Anh ta đã cho cô niềm tin vào công lý. Giờ đây, chính người đó lại đang đối mặt với một cáo buộc tày trời.
Sau khi tắm xong, Hà Vy chọn một bộ đồ công sở đơn giản: áo sơ mi trắng, quần tây đen và giày cao gót đế thấp. Cô buộc gọn mái tóc đen dài thành một búi thấp, thoa một chút son dưỡng môi không màu. Cô cần trông thật chuyên nghiệp, nhưng cũng không quá phô trương. Khi chuẩn bị rời đi, cô dừng lại trước bàn làm việc, ánh mắt lướt qua hàng trăm cuốn sách luật và tệp hồ sơ chất chồng. Tay cô vô thức chạm vào một khung ảnh cũ. Bức ảnh chụp cô và Thiên Bách trong một buổi lễ tổng kết ngành. Anh ta đứng thẳng tắp, nụ cười nửa miệng quen thuộc, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính. Cô đứng bên cạnh, rạng rỡ, ngưỡng mộ. Nhưng giờ đây, nụ cười đó lại khiến cô rùng mình.
Hà Vy bắt một chiếc Grab ra cục điều tra. Trên đường đi, cô cố gắng xâu chuỗi lại những thông tin An cung cấp.
* **Thời gian:** Hùng chết trong khoảng 8:30 – 10:00 tối. Bách vào lúc 8:30, ra lúc 9:15. Khoảng thời gian 45 phút là đủ để gây án.
* **Bằng chứng:** Tin nhắn đe dọa, camera an ninh, dấu vân tay trên dao, khuy áo vest dính máu.
Có một điểm lạ. Mũ lưỡi trai và khẩu trang. Thiên Bách không phải người hay che giấu. Anh ta luôn xuất hiện một cách công khai, dù là trong những vụ án gây tranh cãi nhất. Việc anh ta đeo khẩu trang trong chung cư vắng người, vào buổi tối, lại càng kỳ lạ. Một người công khai như anh ta, tại sao lại phải che giấu? Hay anh ta biết mình sẽ bị camera ghi lại nên mới cố tình che mặt? Nếu vậy, liệu anh ta có để lại dấu vân tay trên dao một cách bất cẩn như thế không? Hay là một sự dàn dựng?
Chiếc xe dừng trước cổng Cục Cảnh sát điều tra Thành phố, một tòa nhà xám xịt, sừng sững, toát lên vẻ uy nghiêm lạnh lẽo. Mùi khói bụi và tiếng còi xe giao thông dội vào tai, nhắc nhở cô về sự khắc nghiệt của thực tại. Hà Vy hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị kim loại của lo lắng trong khoang miệng. Cô bước vào, và ngay lập tức, ánh mắt của những sĩ quan trực ban dừng lại trên người cô, sự tò mò và nghi ngờ pha lẫn. Cô trình bày mình là luật sư và muốn gặp công tố viên Hoàng Thiên Bách.
Một cán bộ trung niên, gương mặt khắc khổ, nhìn cô qua cặp kính lão. "Cô luật sư trẻ, cô có giấy ủy quyền không? Công tố viên Hoàng Thiên Bách đang là nghi phạm. Không dễ để gặp đâu." Giọng ông ta đều đều, không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự dò xét.
"Tôi chưa có giấy ủy quyền chính thức, thưa cán bộ. Nhưng tôi là đồng nghiệp cũ của anh Bách, và tôi muốn tìm hiểu sự việc. Tôi nghĩ anh ấy vô tội." Hà Vy kiên quyết nói, giọng không hề run rẩy. Tay cô nắm chặt quai túi xách, móng tay màu hồng nhạt của cô siết vào lớp da.
Cán bộ trung niên khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng qua. "Vô tội? Tất cả bằng chứng đều chống lại anh ta, cô gái. Ngay cả luật sư của anh ta cũng đang gặp khó khăn. Cô nghĩ cô có thể làm gì?"
"Tôi muốn được gặp anh ấy. Dù chỉ là năm phút. Hoặc cho tôi biết ai là người phụ trách vụ án này." Hà Vy không lùi bước, ánh mắt cô trực diện chạm vào ánh mắt của ông ta. Cô cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra ở sống lưng.
Cán bộ nhìn cô thêm một lúc nữa, rồi thở dài, lắc đầu. "Tôi sẽ xem xét. Nhưng cô phải đợi. Rất có thể là không được." Ông ta quay đi, bỏ lại Hà Vy đứng trơ trọi giữa hành lang lạnh lẽo, tiếng điều hòa vo ve như tiếng ong vỡ tổ. Cô cảm nhận mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí, ám vào từng ngóc ngách của tòa nhà.
Hà Vy đứng đợi. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút. Nỗi bồn chồn trong lòng cô lớn dần. Cô bắt đầu quan sát xung quanh. Từng chi tiết nhỏ nhất. Bức tường sơn màu kem đã ngả màu, những vết xước dọc theo hành lang, có lẽ do những chiếc xe đẩy hồ sơ gây ra. Một tấm bảng thông báo cũ kỹ dán chi chít các quy định, một vài tờ giấy đã ố vàng, mép cuộn lại. Trên bàn trực ban, một tách cà phê đã nguội ngắt, lớp váng sữa đông lại trên bề mặt, bên cạnh là một gói thuốc lá dở và một chiếc bật lửa Zippo bạc cũ. Một điều gì đó về chiếc bật lửa đó thu hút sự chú ý của cô. Nó trông rất quen thuộc.
Ánh mắt Hà Vy dừng lại trên một tờ báo giấy nằm vắt vẻo trên ghế chờ, góc dưới cùng có một mẩu tin nhỏ: "Vụ án công tố viên Hoàng Thiên Bách: Bằng chứng vững chắc, kẻ thủ ác không thể chối cãi." Cô nhíu mày. Phía trên mẩu tin đó là một bức ảnh mờ. Bức ảnh chụp Thiên Bách bị còng tay, mặt anh ta lạnh tanh, đôi mắt nhìn thẳng, nhưng không phải vào ống kính, mà là vào một điểm vô định nào đó phía trước. Điều đặc biệt là chiếc áo vest màu đen xám anh ta mặc có vẻ hơi nhăn nhúm, và hình như... một chiếc khuy ở ống tay áo bị tuột chỉ, hơi lung lay.
Cán bộ trung niên quay lại, gương mặt vẫn không cảm xúc. "Thật xin lỗi cô luật sư. Chúng tôi không thể cho phép cô gặp nghi phạm lúc này. Anh ta không hợp tác, và vụ án đang trong giai đoạn điều tra cực kỳ nhạy cảm. Hơn nữa, anh ta cũng chưa có luật sư bào chữa chính thức nào xuất hiện để ủy quyền cho cô. Về người phụ trách, vụ án này do Đại úy Nam của Phòng Cảnh sát Hình sự thụ lý."
Hà Vy cảm thấy một sự thất vọng nặng nề trĩu xuống vai, nhưng cô không để lộ ra ngoài. "Cảm ơn cán bộ." Cô quay người bước ra. Tiếng giày cao gót của cô vang vọng trên nền gạch, mỗi bước đi đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt. Cô biết, việc gặp Bách là gần như không thể vào lúc này. Nhưng có một điều cô đã phát hiện ra. Chiếc khuy áo bị tuột chỉ trong bức ảnh. Một chi tiết nhỏ, nhưng nó gợi lên một hình ảnh trong đầu cô: Thiên Bách, người luôn chỉn chu đến từng milimet, không bao giờ để bất kỳ thứ gì trên người mình sai lệch.
Cô lấy điện thoại ra, tìm kiếm thông tin về Đại úy Nam. Một hồ sơ ngắn gọn hiện ra: "Trần Thế Nam, Đại úy, Phòng Cảnh sát Hình sự, nổi tiếng với sự cứng rắn và khả năng phá án nhanh gọn." Kèm theo đó là một bức ảnh chân dung. Một người đàn ông có gương mặt góc cạnh, ánh mắt sắc lẹm, nhưng điều khiến Hà Vy chú ý không phải ánh mắt hay gương mặt của anh ta, mà là một chi tiết nhỏ ở bàn tay đang đặt trên bàn: một
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Vết Nứt Đầu Tiên
8,745 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mặt Nạ Đằng Sau Vụ Án
10,768 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mặt Nạn Nhân Đánh Tráo
9,500 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mặt Nạ Kẻ Thế Mạng
9,107 từ
🔒 Đăng nhập
10
Ánh Sáng Từ Bóng Tối
9,036 từ
🔒 Đăng nhập
11
Mùi Hương Cũ Của Sự Thật
10,302 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Đe Dọa Đêm
4,482 từ
🔒 Đăng nhập
13
Cú Lật Định Mệnh
8,812 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ván Bài Lật Ngửa
11,399 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Đổ Vỡ
4,908 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ánh Sáng Nơi Vực Thẳm
11,250 từ
🔒 Đăng nhập
17
Cái Giá Của Sự Thật
8,171 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lưới Nhện Tử Thần
10,201 từ
🔒 Đăng nhập
19
Cái Bẫy Cuối Cùng
12,742 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ánh Sáng Từ Đáy Hầm
10,593 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?