Tiếng còi hú xé tan màn đêm tĩnh mịch của con hẻm nhỏ quận 4, nhuộm đỏ ánh đèn flash của xe cảnh sát lên những bức tường rêu phong. Mùi ẩm mốc và dầu mỡ quyện vào nhau, rồi bị át hẳn bởi mùi tanh nồng của máu. Thi thể được tìm thấy trong căn phòng trọ cũ kỹ, cửa không khóa, nhưng có vẻ như kẻ thủ ác đã rất cẩn thận.
Đội trưởng Trần Gia Bảo, gã thám tử với quầng thâm vĩnh cửu dưới mắt, bước vào. Ánh mắt anh lướt qua sàn nhà lát gạch men đã bạc màu, nơi một vệt máu đỏ thẫm như cánh hoa hồng vừa bị vò nát. Nạn nhân là cô gái trẻ tên Nguyễn Thị Thùy, 24 tuổi, sinh viên năm cuối một trường nghệ thuật, người thường xuyên xuất hiện trên các trang mạng xã hội với những bức ảnh check-in sang chảnh. Cô nằm sấp trên tấm thảm lông xù màu trắng ngà, giờ đã biến thành một bức tranh trừu tượng kinh dị. Một nhát dao chí mạng vào tim. Cô vẫn còn giữ chặt trong tay một chiếc điện thoại đời mới, màn hình nứt vỡ.
"Hiện trường sạch sẽ đến bất ngờ, sếp à," Hạ Vy, nữ trung úy trẻ tuổi, tóc đuôi ngựa gọn gàng, đeo găng tay cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách. "Không dấu vân tay, không có giằng co. Có vẻ như cô ta biết kẻ giết mình." Hạ Vy khẽ nhíu mày, cầm túi zipper đựng một chiếc USB màu đỏ tươi vừa tìm thấy dưới gầm giường. "Nạn nhân có vẻ vừa tắm xong, tóc còn ẩm, nhưng trên bàn trang điểm, thỏi son màu đỏ Ruby vẫn mở nắp."
Gia Bảo tiến đến gần thi thể, ánh mắt anh dừng lại trên tay cô gái. Không phải chiếc điện thoại, mà là một chi tiết nhỏ hơn, nằm lẫn giữa những ngón tay co quắp. Một sợi chỉ mảnh màu xanh coban, vương trên mu bàn tay đã lạnh. Nó quá nhỏ để có thể dễ dàng nhìn thấy trong bóng tối, và có vẻ như không liên quan gì đến chiếc áo sơ mi lụa màu trắng hay quần jean bạc màu cô đang mặc. Anh khẽ nhặt lên, đặt vào túi chứng cứ.
"Ai là người đầu tiên phát hiện ra?" Gia Bảo hỏi, giọng trầm đục.
"Bạn cùng phòng, Trần Ngọc Hà. Cô ta đi làm thêm về lúc hai giờ sáng. Vẫn đang ở phòng khách, tinh thần hoảng loạn." Hạ Vy đáp, ánh mắt sắc bén lướt qua một vết xước mờ nhạt trên cánh cửa tủ quần áo. "À, trong túi xách nạn nhân có một tấm card visit của quán bar 'Mặt Nạ Đỏ'."
Gia Bảo nhìn chằm chằm vào sợi chỉ xanh coban trong túi chứng cứ. Có điều gì đó không đúng. Vết máu trên thảm, thỏi son đỏ Ruby, tấm card visit quán bar, và sợi chỉ xanh này… Chúng như những mảnh ghép từ nhiều câu chuyện khác nhau, cố tình được đặt cạnh nhau để đánh lừa. Kẻ giết người muốn chúng ta nghĩ gì?
