Mưa phùn giăng mắc phố cổ, gió bấc lùa qua kẽ lá đã nhuốm màu thời gian. Quán cà phê "Gác Mái" nằm khuất sâu trong con hẻm nhỏ quận 3, nơi ánh đèn vàng vọt leo lét hắt hiu xuống từng góc bàn cũ kỹ. Hải Đăng, với mái tóc rũ xuống che đi phần nào khuôn mặt gầy guộc, chậm rãi khuấy ly cà phê đen sánh. Hơi ấm từ tách sứ không đủ xua đi cái lạnh lẽo đã đóng băng trong lồng ngực anh suốt ba năm qua.
Tiếng chuông gió khẽ ngân, một bóng người cao ráo bước vào, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài và một mùi hương lavender nhè nhẹ. Đó là Khải Minh, chàng trai với nụ cười tựa ánh mặt trời, người quản lý trẻ tuổi của Gác Mái. Anh ta luôn xuất hiện đúng lúc Hải Đăng chìm sâu nhất vào nỗi đau của mình.
"Lại một đêm không ngủ sao, Đăng?" Khải Minh đặt cốc trà gừng nóng hổi xuống bàn, dịu dàng đẩy tới trước mặt Hải Đăng. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm không hề che giấu.
Hải Đăng ngước lên, ánh mắt mệt mỏi chạm phải đôi mắt cười của Khải Minh. "Chỉ là... vài cơn ác mộng cũ thôi." Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ba năm trước, anh mất đi người yêu trong một tai nạn thảm khốc. Kể từ đó, mỗi đêm đều là một cuộc chiến không hồi kết với bóng tối và sự hối hận.
Khải Minh ngồi xuống đối diện, tựa cằm lên mu bàn tay. "Cơn mưa này khiến người ta dễ nghĩ ngợi. Có lẽ anh nên về sớm, nghỉ ngơi một chút." Anh nói, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Hải Đăng, như muốn đọc thấu từng tầng cảm xúc ẩn sâu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh.
Hải Đăng lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. "Ở đây yên tĩnh hơn. Với lại, tôi không muốn về nhà... một mình." Lời cuối cùng thốt ra thật khẽ, như một lời thú nhận yếu đuối. Anh không biết từ bao giờ, sự hiện diện của Khải Minh đã trở thành một điểm tựa vô hình, một chút ấm áp trong cuộc đời lạnh lẽo của anh.
Khải Minh im lặng một lúc, không gian chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách. Anh đột nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay lạnh lẽo của Hải Đăng. Ngón tay anh thon dài, ấm áp, như muốn truyền đi một phần hơi ấm của mình. Hải Đăng giật mình, rụt tay lại như bị bỏng, đôi mắt mở to nhìn Khải Minh. Trái tim vốn đã chai sạn bỗng đập mạnh một nhịp lạ lùng.
"Đăng," Khải Minh khẽ gọi, giọng nói mang theo một sự kiên định chưa từng có. "Anh không cần phải một mình gánh chịu tất cả." Anh nhìn thẳng vào mắt Hải Đăng, ánh mắt vừa dịu dàng vừa chất chứa một điều gì đó mãnh liệt hơn cả sự đồng cảm. "Cho em một cơ hội... để cùng anh vượt qua."
